[Bhtt] (Edit Hoàn) Trọng Sinh Cưng Chiều Thành Nghiện – 074-Gác Giường – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt] (Edit Hoàn) Trọng Sinh Cưng Chiều Thành Nghiện - 074-Gác Giường

[Bhtt] (Edit Hoàn) Trọng Sinh Cưng Chiều Thành Nghiện - 074-Gác Giường









Đoàn quân về đến cửa Mạc Sơn Quan, lính thủ thành vội vàng xuống mở cửa, hành lễ với Tô Quân Nhụy và Mạnh Hòa Thanh.

\”Thuộc hạ tham kiến Tiêu Dao Vương, Tướng Quân đại nhân!\”

Mạnh Hòa Thanh lảo đảo leo xuống ngựa. Tên lính thủ thành lập tức tiến đến đỡ anh ta. Tô Quân Nhuỵ liền phân phó: \”Nhanh đi mời quân y!\”

\”Dạ!\” Tên lính đứng cạnh đó nhận lệnh, chạy đi.

Mạnh Hòa Thanh được nâng vào trong lều. Anh ta cố gắng ngồi trên giường, vừa ngồi xuống, quân y đã chạy tới. Anh ta vỗ nhẹ nhẹ lòng ngực ho khan, tiếp tục phun máu. Tên lính đỡ anh ta sợ đến mức phải thốt lên: \”Tướng quân.\”

Mạnh Hòa Thanh đã sức cùng lực kiệt, không còn sức trả lời. Anh ta xua xua tay ý bảo quân y tiến lại gần bắt đầu chẩn trị.

Sau một hồi chẩn trị, quân y nhíu mày nói: \”Tướng quân đã bị nội thương, người đả thương Tướng quân có nội lực vô cùng thâm hậu, sức lực mạnh mẽ. Cũng may khi đó Tướng quân đã kịp thời dùng nội lực ngăn cản, che chở tâm mạch, nếu không chắc đã…Tướng quân bị thương tại phế phủ, thần sẽ kê vài thang thuốc cho Tướng quân, nghỉ ngơi nhiều sẽ không có gì quá đáng ngại.\”

Mạnh Hòa Thanh gật đầu, quân y lui xuống chuẩn bị thuốc thang.

Mạnh Hòa Thanh ngồi trên giường, sắc mặt trắng bệch. Tô Quân Nhụy thấy thế nên nhắc nhở: \”Ngươi nghỉ ngơi đi, có chuyện gì quan trọng, đợi ngươi khỏe lại hẵng nói.\”

Mạnh Hòa Thanh cười nhếch mép, có chuyện muốn nói, cuối cùng lại không nói. Anh ta ngoan ngoan ngồi trên giường, xoa xoa lòng ngực sau đó nằm xuống, lúc này mới mở miệng nói với Tô Quân Nhụy: \”Tô Quân Nhụy, cô ngồi ở đây, đừng rời khỏi.\”

\”Hả?\” Tô Quân Nhụy hết sức kinh ngạc trừng mắt nhìn cái tên vừa phán những câu xanh rờn kia.

Ý của tên này là kêu mình ở lại gác giường?! Mình có nghe lầm không? Không hiểu sai phải không?

Mạnh Hòa Thanh không cho Tô Quân Nhụy cơ hội phản đối, anh ta nhìn cô, thế rồi, bất tỉnh…

Tô Quân Nhụy trợn tròn mắt.

\”Ê ê ê! Mạnh Hòa Thanh?!\” Cô vội bước tới gần giường, sắc mặt Mạnh Hòa Thanh đã tái nhợt, không phản ứng.

\”Mạnh Hòa Thanh?\” Cô duỗi ngón tay thăm dò hơi thở Mạnh Hòa Thanh, may quá, còn thở. Sau đó, cô vỗ vai Mạnh Hòa Thanh nhưng anh ta vẫn không tỉnh lại. Bất tỉnh thật rồi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.