[Bhtt] (Edit Hoàn) Trọng Sinh Cưng Chiều Thành Nghiện – 048-Sa Lưới – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt] (Edit Hoàn) Trọng Sinh Cưng Chiều Thành Nghiện - 048-Sa Lưới

[Bhtt] (Edit Hoàn) Trọng Sinh Cưng Chiều Thành Nghiện - 048-Sa Lưới









\”Ăn một chút đi, vừa bớt nóng.\” Thuế Tử Duyệt nói.

Tô Quân Nhụy gật đầu muốn tự ngồi dậy nhưng đã bị Thuế Tử Duyệt cản lại. Nàng cẩn thận đỡ cô ngồi dậy và đút cô ăn sáng.

\”Duyệt Duyệt của ta thật đảm đang.\” Tô Quân Nhụy cười nói.

Thuế Tử Duyệt hỏi: \”Vậy trước kia ta không đảm đang?\”

Tô Quân Nhụy trả lời: \”Trước kia cũng có, Duyệt Duyệt là người đảm đang nhất.\”

Thuế Tử Duyệt nghe xong câu nói mới chịu cười tươi.

Ánh ban mai ấm áp xuyên qua ô cửa sổ lan tỏa khắp phòng. Mọi cơn rét lạnh và sợ hãi đêm qua đều bị từng tia nắng ấm đánh tan.

Tô Quân Nhụy nằm trên giường nhìn Thuế Tử Duyệt đang ngồi ở mép giường. Ánh mặt trời mạ toàn thân nàng một lớp màu vàng tươi óng ánh. Nàng, dung mạo tú lệ, đôi mắt ưng ửng hồng, miệng nhỏ nhắn tươi cười, tốt đẹp hiền hòa dưới ánh ban mai, nhất cử nhất động đều tràn ngập ấm áp sáng ngời.

Tô Quân Nhụy lẳng lặng nằm đó, bả vai còn đau âm ĩ nhưng cô mặc kệ nó. Ác mộng đêm qua quá đáng sợ, cô biết mình trọng sinh đã lâu nhưng cô không thể ngăn bản thân mình tiếp tục sợ hãi những ký ức đời trước. Cô không phải sợ mà là rất sợ, quá sợ chúng sẽ tái diễn. Dường như, việc ngắm nhìn có tác dụng giúp cõi lòng cô dần an tĩnh trở lại. Chỉ cần nhìn nàng, mọi rét lạnh và sợ hãi mới tan đi.

Ước gì mọi thứ cứ như thế, nàng vẫn ngồi đó, nắng sớm ngừng lại tại đây, dung nhan của nàng sẽ mãi mãi tràn đầy ý cười. Khung cảnh trước mắt cô hãy cứ mãi như vậy. Sau đó cô và nàng sẽ chậm rãi bên nhau đến già, mái tóc đen dần pha sương, khuôn mặt căng mịn dần nhăn đi, động tác dần chậm lại, thần trí dần mơ hồ. Tuy nhiên, chúng mình vẫn ở bên nhau, thay vì chỉ mình cô với một tấm gương đồng lạnh lẽo và cây đèn kéo quân cũ kỹ kia.

Tô Quân Nhụy ăn xong mới hỏi: \”Người của chúng ta xử lý hiện trường ám sát đêm qua ra sao?\”

Thuế Tử Duyệt đáp: \”Hôm qua chúng ta đi quá vội vã. Ta đã bảo xa phu ở lại xử lý.\”

Tô Quân Nhụy gật đầu nói: \”Tiểu Hâm làm việc, ta yên tâm. Những tên sát thủ đó phải điều tra rõ lai lịch.\”

Thuế Tử Duyệt đồng ý: \”Chút nữa ta sẽ bẩm báo cha mẹ, họ sẽ giúp chúng ta xử lý.\”

Tô Quân Nhụy thở dài. Cô không muốn kinh động đến cha mẹ nhưng xem ra toàn bộ Vương phủ đều biết cả rồi. Xưa nay cha mẹ cô làm việc rất cẩn thận nên cô không cần quá lo.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.