An Thiếu Ngôn một bụng lý lẽ muốn phun ra nhưng khi hắn nhìn Thuế Tử Duyệt lại không thể nói ra được lời nào. Hắn đứng im nhìn nàng rồi quay sang nhìn hai ông cháu đang bận rộn bên ngoài, môi mím chặt.
Dù có trăm ngàn lý do vẫn không thể thay đổi hiện thực tàn khốc.
An Thiếu Ngôn chưa nói thì Thuế Tử Duyệt đã bình tĩnh mở lời: \”Việc hôm nay, ta thấy những người đó không phải kẻ đại gian đại ác. Nếu An công tử không nhúng tay, dù hai ông cháu không đấu lại đám gia đinh, cùng lắm họ chỉ đuổi ông lão và bắt đi tiểu nha đầu. Quan trọng nhất chính là hai ông cháu vẫn bảo toàn được mạng sống. Có câu «Giữ được rừng xanh, sợ gì không có củi đốt» Chỉ cần còn mạng chắc chắn sẽ có cơ hội trở mình. Nhưng An công tử đã xen vào. Hành động lo chuyện bao đồng của công tử đã chọc giận đám gia đinh cũng liên lụy hai ông cháu bị đánh chung với công tử. Nếu Tôn đại ca không kịp thời ra tay thì đối với thân thể của ông lão và tuổi tác của tiểu cô nương, nhẹ thì bị thương, nặng thì mạng cũng không còn. Trường hợp thứ nhất, tốt hay xấu cũng còn mạng, ít nhất vẫn còn hy vọng. Trường hợp thứ hai thì cả mạng cũng không còn, lấy đâu ra hy vọng. An công tử thực sự nghĩ bản thân công tử đã hành động nghĩa hiệp cứu nhân độ thế? Nếu hai ông cháu họ thực sự mất mạng, họ nên cảm kích hay oán hận công tử?\”
An Thiếu Ngôn không trả lời.
Thuế Tử Duyệt thấy An Thiếu Ngôn im lặng nên nói tiếp: \”Nếu hôm nay An công tử thành công ép đám gia đinh lùi bước nhưng An công tử có dám bảo đảm rằng công tử có khả năng bảo vệ hai ông cháu họ suốt cả đời? Một ngày nào đó đám gia đinh quay lại mà An công tử không có mặt ở đây thì hai ông cháu họ sẽ đối phó với đám người thẹn quá hóa giận kia ra sao? Có khi lúc đó còn có thêm rất nhiều người? An công tử đã từng nghĩ đến việc này chưa? Có sắp xếp gì chưa?\” Vừa dứt lời, nụ cười trên mặt nàng cũng tắt lịm. Nàng nghiêm túc tiếp lời: \”Không biết rõ năng lực của mình, chỉ lo hành động theo cảm tính, hoàn toàn không đắn đo hậu quả. Cái này có nên gọi là không biết tự lượng sức hay không?\”
An Thiếu Ngôn câm nín. Hắn đã bị những lời của Thuế Tử Duyệt làm cho ngây ngẩn cả người. Từ trước đến nay, hắn chỉ lo đọc sách thánh hiền, có năng khiếu nên mọi người ở quê luôn nể mặt hắn. Vì vậy, hắn chưa suy nghĩ đến hậu quả của sự việc cho đến khi nghe được lời của Thuế Tử Duyệt.
Nói một cách chính xác, An Thiếu Ngôn chưa bao giờ nghĩ. Nếu chuyện thực sự sẽ xảy ra đúng như lời của Thuế Tử Duyệt thì hắn nên làm gì?