Đám người Mạnh Dao cố ý chờ hai người dính nị xong rồi mới đi qua.
Kỳ thật đứng tại chỗ ăn dưa của nhà người ta một cũng khá tốt, dù sao dáng vẻ của hai người thoạt nhìn thật sự rất hạnh phúc.
Đây là hình ảnh mà Mạnh Dao các nàng vẫn luôn chờ đợi.
Các nàng thật sự đặc biệt hy vọng Thẩm Ninh Hinh được vui vẻ.
Bởi vì các nàng biết, cho tới nay Thẩm Ninh Hinh vẫn luôn cô độc.
Vô luận là lần đầu tiên các nàng tương ngộ ở quán bar, hay là ngẫu nhiên gặp được nàng lẻ loi một mình ngồi trong tiệm lẩu ăn cơm, hay là thấy nàng xách theo một đống lớn đồ vật cô đơn lẻ bóng đứng ở trên đường bồi hồi.
Rõ ràng một tiểu cô nương đáng yêu như vậy, nhưng trên người vẫn luôn bao phủ một tầng cô độc, đáy mắt cũng không có ý cười.
Cho nên từ lúc ấy bắt đầu Mạnh Dao các nàng liền bắt đầu sinh ra một ý niệm ——
Các nàng muốn làm bằng hữu với tiểu cô nương này, bồi nàng, sủng nàng, muốn nàng mỗi ngày đều có thể trải qua vui vẻ một chút.
Bất tri bất giác thời gian đã qua đi lâu như vậy.
Sau đó, tiểu cô nương cuối cùng cũng tìm được hạnh phúc của chính mình rồi.
Cuối cùng cũng có thể yên tâm rồi.
Nghĩ như vậy, Mạnh Dao cùng Lý San không hẹn mà cùng nhẹ nhàng thở ra.
Sau đó lại nhìn nhau cười, dứt khoát kéo Khương Duyệt đang chụp ảnh ở bên cạnh, cùng tiến lên phía trước nói lời chúc phúc với Khâu Diệc Bạch.
Thuận tiện đem toàn bộ lễ vật từ trong phòng ngủ ra ngoài, theo thứ tự chất đầy sô pha.
Cuối cùng lại ngồi cùng nhau chụp vài bức ảnh, trên mặt mỗi người đều mang theo tươi cười, vô cùng náo nhiệt.
Khương Duyệt vừa mới chụp xong liền phát cho Thẩm Ninh Hinh, sau đó cũng vội vàng phát cho Khâu Diệc Bạch.
Vừa nhận được ảnh chụp, quả nhiên thấy người nọ một bên cảm động một bên móc di động ra lén lút phát Weibo.
Vốn tưởng rằng sẽ có một đoạn tiểu luận văn cảm khái, không nghĩ tới trừ bỏ ảnh chụp ra, tổng cộng cũng chỉ có năm chữ đi kèm ——
【 Bằng hữu của chúng ta. 】
Đúng rồi, là bằng hữu nha, từ nay về sau ngoan ngoãn của chúng ta cũng có bằng hữu rồi.
Thẩm Ninh Hinh nhìn thấy liền gợi lên khóe miệng.
Đáy lòng cũng được lấp đầy bởi một loại cảm giác vui vẻ, sau đó liền giữ chặt lấy cánh tay của Khâu Diệc Bạch, mang nàng đi đến bên cạnh bàn ngồi xuống.
Bận việc nửa ngày, nào là cắt bánh kem nào là hát mừng sinh nhật, cuối cùng lại mở bình rượu mà Khâu Diệc Bạch mang về, một bên ăn một bên uống.
Lại nói tiểu khóc bao còn rất kiên cường nha, trừ bỏ lúc ban đầu không cẩn thận trộm khóc ra, còn lại lúc sau vẫn luôn cố gắng nghẹn nước mắt.