Thẩm Ninh Hinh ngồi ở trước quầy hàng nghe Khâu Diệc Bạch giảng giải mười mấy phút, lúc này mới miễn cưỡng nhìn ra cái tượng đất kia chính là mình.
Quả thực trên người nàng có gì thì trên người tượng đất cũng có cái đó, tiểu vòng cổ, vòng tay nhỏ, bọc nhỏ đeo ở trên người.
Cẩn thận nhìn một chút, miễn cưỡng còn có thể nhìn ra mặt trên đeo cái mặt trang sức.
Chẳng qua là độ khó khăn quá cao, cho nên được Khâu Diệc Bạch xử lý đơn giản hóa, chỉ giữ lại một cái đầu tròn vo cùng hai đại lỗ tai.
Không giống A Cát, nhưng thật ra có điểm giống tiểu hài tử cột hai cái đuôi ngựa.
Làm Thẩm Ninh Hinh quả thực dở khóc dở cười, còn cố ý dò hỏi Khâu Diệc Bạch một câu, muốn biết vì cái gì A Cát đều có mà nàng lại không có tóc.
\”Có nha.\” Khâu Diệc Bạch theo tiếng lắc đầu, đem tượng đất lật lại ý bảo cho nàng xem, \”Hinh Hinh ngươi xem.\”
Thẩm Ninh Hinh nghe vậy vội vàng giương mắt nhìn, đối với cái ót của tượng đất quan sát một hồi lâu.
Cuối cùng mới phát hiện gần ở trên vai có vài sợi dựng dựng, vừa hỏi, nguyên lai đó chính là tóc.
Này cũng quá mịt mờ đi!
Thẩm Ninh Hinh im lặng, đang chuẩn bị nói chút gì đó, vừa nhấc đầu lên đột nhiên đối diện với đôi mắt tràn đầy chờ mong của Khâu Diệc Bạch.
Thậm chí còn nghe được nàng hỏi mình: \”Lần này ta đã giải thích rõ ràng rồi, Hinh Hinh ngươi hảo hảo nhìn lại một cái xem, có phải có điểm giống hay không?\”
Được đi, giống giống giống.
Vì lưu lại mặt mũi cho người này, Thẩm Ninh Hinh chỉ có thể nhẹ nhàng gật đầu.
Duỗi tay vỗ vỗ lên lưng của nàng, sủng nịch nói một câu: \”Bạn gái của ta thật sự quá tuyệt vời.\”
\”Chính ta cũng không nhất định có thể nặn ra giống được như vậy.\” Nàng nói.
Quả thực giống như bơm thêm sung khí, nháy mắt lại đem tự tin của Khâu Diệc Bạch bơm đến tràn đầy.
Sau đó liền gật gật đầu quan sát trái phải một trận, lại bắt đầu cầm lấy thuốc màu tô tô vẽ vẽ.
Lăn lộn một hồi lâu cuối cùng cũng làm xong, sau đó lại đặc biệt kiêu ngạo phát lên Weibo : Ta nặn Hinh Hinh! Đẹp đi, Hinh Hinh đều nói giống!【 A Cát tán thưởng.jpg】
Vui vẻ giống như tiểu hài tử, đáy mắt đều sáng lấp lánh.
Thực đáng yêu.
Thẩm Ninh Hinh thấy thế theo bản năng gợi lên khóe miệng, nhìn Khâu Diệc Bạch hứng thú bừng bừng đùa nghịch tượng đất, sau một lúc lâu đột nhiên đứng lên.
Cả người ghé vào phía sau nàng, đầu để trên vài người nọ.
Nhìn giống như đang lặng lẽ nói lời thân mật, kỳ thật là nhẹ nhàng quay đầu hôn một cái ngọt ngào lên trên má nàng.
Hôn đến hai tai của Khâu Diệc Bạch đều đỏ.
Tượng đất cũng tạm thời thất sủng, đợi Thẩm Ninh Hinh vừa rời đi liền vội vàng đào di động ra.