Thẩm Ninh Hinh mơ mơ màng màng nghe thấy tiểu khóc bao đang thổ lộ với mình.
Còn rất thâm tình, thanh âm vừa nhỏ vừa nhẹ, xấu hổ không chịu được.
Thẩm Ninh Hinh đang nửa tỉnh nửa mê nghe được liền bất tri bất giác gợi lên khóe miệng, sau đó vươn tay, vòng đến phía sau lưng nàng vỗ nhè nhẹ hai cái.
Giống như đang hống hài tử.
Môi cũng khẽ mở, nhẹ giọng ứng nàng một câu: \”Thích ngươi nhất.\”
Chỉ đơn giản sáu cái tự, lại ẩn chứa tràn đầy nhu tình mật ý, ở trong đêm đen chậm rãi lan tràn mở ra, làm người ngăn không được động tâm.
Hốc mắt của Khâu Diệc Bạch thực mau liền đỏ.
Cũng may có bóng đêm che đậy, mới miễn cưỡng không bị lộ tẩy ở trước mặt bạn gái.
Một hồi lâu mới thu hồi khóa lại nước mắt đang đảo quanh hốc mắt, nhìn Thẩm Ninh Hinh đang nằm bên cạnh một cái, lúc sau lại lặng lẽ nâng tay lên vỗ vỗ trên lưng nàng, nghiêm trang nói một câu: \”Hảo hảo ngủ.\”
Nói xong lại vội vàng xoay thân, lấy di động ra lén lút phát biểu cảm khái ——
【 Bạn gái ta thật tốt. 】
Nàng nói.
【 Ta cũng thích nàng nhất, vũ trụ vô địch đệ nhất thích! 】
Vừa phát xong Khâu Diệc Bạch cũng tự cảm thấy có điểm ngượng ngùng, mỹ tư tư nhìn màn hình cười ngây ngô vài cái, làm xong lại xoay người lại.
Đầu tiên đắp chăn lại đàng hoàng cho Thẩm Ninh Hinh, tiếp theo từ dưới đáy lòng nỉ non vài câu, phù hộ nàng có thể làm mộng đẹp, tiếp đó dứt khoát hướng vào trong lòng ngực của nàng, ôm nàng tựa như đang ôm bảo bối.
Làm xong hết tất cả, cuối cùng cũng có thể an tâm ngủ.
Một đêm mộng đẹp.
Ngày hôm sau, Khâu Diệc Bạch vẫn bận rộn như cũ.
Mở họp, đi nhà xưởng, cùng hộ khách gặp mặt, xã giao.
Trước lúc tan tầm, chuyện hợp tác với hộ khách cũ ở bên kia xảy ra vấn đề, cho nên phải đi công tác khẩn cấp mấy ngày.
Khâu Diệc Bạch vốn dĩ đã lên kế hoạch sau tan tầm muốn cùng bạn gái làm gì làm gì an bài xong hết rồi, đột nhiên xảy ra chuyện như vậy, kế hoạch hoàn toàn bị quấy rầy, kỳ thật còn rất không cao hứng.
Nhưng chuyện lần này không phải là việc nhỏ có thể đẩy rớt, vẫn nên sớm một chút giải quyết cho thỏa đáng.
Bất đắc dĩ chỉ có thể bay nhanh về nhà thu thập đồ này nọ.
Trước khi đi còn lấy chút phúc lợi từ Thẩm Ninh Hinh bù cho mấy ngày sắp tới không được ôm ôm, hôn hôn, thậm chí còn ghé vào bên tai người ta nhắc mãi một hồi lâu.
Phải hảo hảo ăn cơm a, tự mình chiếu cố tốt chính mình a, gặp ác mộng phải gọi điện thoại liền cho nàng a……
Như thế như vậy, nghe giống như chuẩn bị đi công tác là Thẩm Ninh Hinh chứ không phải nàng vậy.
Một bộ dạng thật sự là không bỏ được.