Lúc này, suy nghĩ của Thẩm Ninh Hinh có điểm loạn, nhưng đầu lại rất thanh tỉnh.
Bởi vì có uống rượu, nên những quy tắc thường ngày trói buộc ở trên người tất cả đều bị đánh vỡ, tâm chỉ đi theo cảm giác, nghĩ đến cái gì liền theo bản năng làm cái đó.
Biết rõ loại chuyện này hiện tại vẫn chưa đến lúc, nhưng chính là không nhịn được.
Không những không nhịn được, mà còn gia tăng thêm những cái hôn kia, hai tay cũng duỗi về phía trước, gắt gao vòng lấy cổ của người ở trước mặt.
Một bên hôn một bên nghĩ mà sợ, nghĩ ngày mai tuyệt đối không xong rồi, Khâu Diệc Bạch khẳng định sẽ không để ý mình trong một đoạn thời gian thật dài cho xem.
Nhưng cảm giác tốt đẹp lại chiếm thượng phong.
Thực hảo, đặc biệt hảo, ngày thường Khâu Diệc Bạch luôn luôn nghiêm túc mím môi, vậy mà lại ngoài ý muốn thật mềm mại, thậm chí còn mang theo mùi hương nhàn nhạt cùng chút vị ngọt, giống như có ma lực vậy, làm người dán lên rồi liền không muốn buông ra.
Trên người nhiệt độ cơ thể cũng thực nóng, không giống với Thẩm Ninh Hinh cho dù trời hè nóng bức nhiệt độ cơ thể vẫn như cũ sẽ lạnh người, chỉ thoáng đụng vào ở bên nhau liền cảm thấy ấm áp.
Cảm giác tốt đẹp đến mức làm người muốn ăn vạ luôn ở trong lòng ngực nàng.
Thẩm Ninh Hinh thừa dịp lúc đang hôn nàng trộm giương mắt quan sát biểu tình của người này một chút, sau đó đáy mắt đột nhiên tăng thêm mấy phần ý cười.
Mặt đều đã hồng thành quả táo đỏ lớn rồi.
Đôi mắt nhắm chặt, lông mi run rẩy, hô hấp cũng thực hỗn độn, theo bản năng né tránh về phía sau, thân thể cương cứng.
Bởi vì quá cương, cho nên canh giải rượu nhất thời giữ không được, trực tiếp đổ ra ngoài, một nửa đổ trên mặt đất, một nửa đổ lên trên người Khâu Diệc Bạch.
\”……\”
Lấy mắt thường có thể thấy được áo sơ mi trên người tốc độ thấm rất nhanh, một chút liền ướt.
Thẩm Ninh Hinh thấy thế bị hoảng sợ, lý trí đã trở lại không ít, vội vàng buông Khâu Diệc Bạch ra.
Sau đó, liền thấy được một ít hình ảnh thiếu nhi không nên thấy. (ಠ◡ಠ)
Màu trắng, mặt trên mang theo tiểu hoa biên cùng ren xinh đẹp, ở giữa còn có một cái nơ con bướm nho nhỏ đặc biệt nghịch ngợm.
Không hổ danh là Khâu tổng của chúng ta, ngay cả nội y cũng phải chọn đến xinh đẹp như vậy.
Chẳng qua không thấy được nhiều, Khâu Diệc Bạch một phen liền ôm chặt lấy áo ngoài.
Nguyên bản khuôn mặt chỉ đỏ lên, lúc này đã hoàn toàn hồng thấu, đáy mắt thủy lượng lượng, một nửa là cảm thấy thẹn một nửa là tức giận, mở miệng trong giọng nói thậm chí còn kèm theo chút ủy khuất.
\”Thẩm Ninh Hinh!\” Nàng nói, nước mắt ở hốc mắt từng vòng đảo quanh, ngoài miệng lại còn muốn thao thao bất tuyệt hùng hùng hổ hổ, \”Ngươi xem ngươi đã làm cái gì!\”