BẠN ĐANG ĐỌC
Trước đây mình post QT, giờ đọc lại thấy thích nên mình sẽ edit/beta lại thuần Việt cho dễ đọc.
Truyện post từ 2018, 2024 mới edit/beta, nên ai đọc được xem như hữu duyên 😅
Thể loại: Bách Hợp, Cải Trang Giả Dạng, Cổ Đại, Cung Đình Hầu Tước, Điền V…
#bachhop
#bhtt
#cungdinh
#edit
#gl
#haihuoc
#xuyênkhông
Chiếc kiệu lắc lắc lư lư đi ra ngoài cung, trong đầu Diêu Hỉ bỗng nhiên hiện ra một từ không mấy tốt đẹp – kiệu chấn……
*kiệu chấn: mần ở trong kiệu. Bình thường truyện bên trung sẽ có xe chấn nghĩa là mần trong xe. Riêng truyện này mần trong kiệu nha :))))
Chỗ cổ bị Thái Hậu nương nương mút liếm vừa tê dại vừa ngứa ngáy, lý trí của Diêu Hỉ đang từ từ tan rã, bất tri bất giác, tay nàng đã vòng lên vai Thái Hậu nương nương.
\”Nương nương…… Đừng……\” Diêu Hỉ thở gấp, giọng nói cũng hơi run run. Nàng sợ Thái Hậu nương nương cứ tiếp tục tấn công nữa, nàng sẽ hoàn toàn mất đi lý trí, buông thả bản thân.
Vạn Tất ngẩng đầu nhìn sắc mặt ửng hồng của Diêu Hỉ, nàng nở một nụ cười hài lòng, không có ý tốt hỏi: \”Đừng gì cơ?\”
Trên gương mặt xinh đẹp tuyệt luân của Thái Hậu nương nương nở một nụ cười khiêu khích, khoảnh khắc khi Diêu Hỉ đối diện với gương mặt ấy, nàng liền bị mỹ mạo thoát tục của nương nương đánh gục, phòng tuyến tâm lý cuối cùng cũng đổ sụp. Nàng muốn Thái Hậu nương nương, rất muốn rất muốn.
Diêu Hỉ lấy hết dũng khí nâng mặt Thái Hậu nương nương lên, nhắm mắt lại, động tình đưa môi tới…
Ơ? Sao cảm giác lại không thích hợp lắm? Có cái gì đó đang chọc nàng đau……
Nàng mở mắt ra trong sự nghi hoặc, nhìn thấy Thái Hậu nương nương đang cười, dùng quạt xếp chống lên trán nàng, không cho nàng tới gần.
Vạn Tất ghét bỏ nói: \”Đồ hư hỏng, ngươi thật sự muốn lây bệnh cho ai gia?\”
Nếu không phải Diêu Hỉ bị cảm lạnh, thì sao nàng lại chỉ hôn cổ chứ? Có điều lúc hôn cổ, phản ứng của Diêu Hỉ thật sự rất mê người, xem ra mấy bức xuân cung đồ mà nàng xem cũng không uổng phí. Nàng có thể hỏi Nguyên Thiến thái giám và nữ tử hành sự như thế nào, nhưng Diêu Hỉ không phải thái giám, nữ tử và nữ tử hành sự như thế nào, nàng chỉ có thể tự dựa vào bản thân để tìm tòi khám phá.
Cũng may, ở bất kỳ triều đại nào cũng không thể tránh được có ít nhất một quân vương hoang dâm vô độ xuất hiện, Phùng gia cũng có một người, tại vị cũng không lâu, nếu tính theo thứ bậc thì ông ta là tằng tổ phụ của Tiên Đế gia, cho nên trong cung có không ít xuân cung đồ, xuân dược thậm chí là vật trợ hứng. Lúc ngủ trưa, nàng chỉ tùy tiện lật xem hai trang, liền muốn thử làm trên người Diêu Hỉ, chỉ là hiện tại sức khoẻ của nha đầu Diêu Hỉ kia không tốt lắm, không những tới kinh kỳ mà còn bị cảm lạnh, trên xuân cung đồ có rất nhiều nội dung đều không thể thử nghiệm được.
Nàng không dám trêu chọc quá mức, sợ lại chọc nha đầu đến mức dục hỏa thiêu đốt, lấy nước giếng dội người nữa. Lúc đến kỳ kinh nguyệt không được để nóng lạnh đột ngột, Diêu Hỉ đã dội mấy thùng nước vào người, cho dù có ăn mười chén cháo thuốc cũng không thể bồi bổ lại được. Quả thật là đầu óc bị bọn buôn người chuốc thuốc cho choáng váng rồi, người có đầu óc bình thường, có ai làm ra chuyện này chứ?
Bất quá lúc nãy hình như Diêu Hỉ đã không thể khống chế được tình cảm của mình nữa, định chủ động hiến thân? Tâm tình của Vạn Tất bỗng nhiên trở nên rất tốt đẹp.