BẠN ĐANG ĐỌC
Trước đây mình post QT, giờ đọc lại thấy thích nên mình sẽ edit/beta lại thuần Việt cho dễ đọc.
Truyện post từ 2018, 2024 mới edit/beta, nên ai đọc được xem như hữu duyên 😅
Thể loại: Bách Hợp, Cải Trang Giả Dạng, Cổ Đại, Cung Đình Hầu Tước, Điền V…
#bachhop
#bhtt
#cungdinh
#edit
#gl
#haihuoc
#xuyênkhông
Diêu Hỉ về phòng mình rửa mặt, thay băng vệ sinh, thu dọn xong liền đi đến phòng ăn hầu hạ Thái Hậu nương nương dùng bữa sáng. Nương nương dường như nể tình nàng cứu giá có công, không hề tức giận chuyện nàng lén chạy trốn ra khỏi hoàng cung.
Đây là một manh mối tốt.
Nếu nàng nói ngọt một chút, lại bán thảm một chút, nói không chừng có thể cầu xin Thái Hậu nương nương thả nàng rời khỏi hoàng cung, như vậy thì dễ dàng hơn chạy trốn khỏi hoàng cung nhiều. Có điều
trước đó, nàng phải cầu xin nương nương một chuyện khác, hỏi xem tám vạn lượng ngân phiếu đã rơi ở đâu. Nghĩ thì nghĩ như vậy, nhưng Diêu Hỉ cảm thấy mình hình như hơi được voi đòi tiên, nương nương không so đo với nàng là nương nương đã rộng lượng rồi, nàng còn đòi hỏi cái này cái kia.
Vào phòng ăn, Diêu Hỉ đứng từ xa không dám tới gần. Tuy rằng nương nương ra lệnh cho nàng rửa mặt xong rồi tới hầu hạ, nhưng nàng vẫn nhớ ngày hôm qua Thái Hậu nương nương vừa ngại vừa sợ nàng. Nàng có việc cần nhờ nương nương, không dám tìm đường chết làm nương nương ngại ngùng.
\”Lại đây.\” Vạn Tất nâng mắt lên, liếc mắt nhìn Diêu Hỉ một cái.
\”Nô tài không dám.\” Diêu Hỉ không dịch bước, cúi đầu nói: \”Trên người nô tài có thương tích, không dám lại gần khiến nương nương sợ hãi……\”
Khóe môi của Vạn Tất nhếch lên một chút, rồi lập tức làm ra vẻ nghiêm túc nói: \”Ai gia nói cái gì, thì ngươi làm cái đó.\” Có đôi khi nàng cảm thấy Diêu Hỉ tranh luận với nàng rất thú vị, có đôi khi lại cảm thấy phân phó Diêu Hỉ làm một chút việc nhỏ cũng phải lừa gạt uy hiếp đủ kiểu, thật là phiền toái.
\”Nô tài tuân chỉ.\” Lúc này Diêu Hỉ mới đi qua, đứng bên cạnh Thái Hậu nương nương, cầm lấy chiếc đũa muốn chia thức ăn cho nương nương.
\”Ngồi xuống.\” Vạn Tất lại nói. Nàng có chút mệt tâm, cảm thấy muốn Diêu Hỉ làm gì phải chọc một chút động một chút, nếu không thì nàng ấy sẽ bất động. \”Hôm qua đâu có thấy ngươi khách khí?\” Ngày hôm qua Diêu Hỉ không chỉ không khách khí lúc ăn cơm, mà còn to gan lớn mật biết rõ nàng ghét còn dám ép sát tới gần nàng khiến nàng hoảng hốt.
Về sau lúc Vạn Tất bình tâm tĩnh khí, mới suy nghĩ rõ ràng ra được, Diêu Hỉ không cố ý khiến nàng hoảng hốt, nàng ấy nghĩ đến buổi tối phải rời khỏi hoàng cung, nên mới nhân cơ hội lúc nói giỡn để ôm nàng một cái, cho bản thân một chút kỷ niệm đẹp để chống chọi với nỗi tương tư dày vò trong những năm tháng thống khổ ở tương lai.
Haizz…
\”Nô tài không dám. Nô tài trốn ra khỏi cung đã rất có lỗi với nương nương, không dám ngồi cùng nương nương.\” Diêu Hỉ không có đắc ý như ngày xưa, nàng cung kính với Thái Hậu nương nương xưa nay chưa từng có.
Trên mặt Vạn Tất xuất hiện ý cười, nghe ý trong lời nói của Diêu Hỉ, nghĩa là nàng ấy biết sai rồi, sẽ không xuất cung nữa? Lúc tâm tình nàng đang vui vẻ, Diêu Hỉ lại nói thêm một câu: \”Chuyện nô tài muốn xuất cung, bất luận như thế nào cũng nên xin chỉ thị nương nương. Tính tình của nương nương tốt như vậy, lại săn sóc thuộc hạ, đương nhiên sẽ đáp ứng thỉnh cầu của nô tài.\” Diêu Hỉ định tâng bốc Thái Hậu nương nương lên trời cao trước, khi nhắc lại chuyện xuất cung, nương nương sẽ ngại ngần nếu không đáp ứng.