[Bhtt – Edit Hoàn] Tiểu Thái Giám Của Yêu Hậu – Lý Phù An – Chương 62 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt – Edit Hoàn] Tiểu Thái Giám Của Yêu Hậu – Lý Phù An - Chương 62

BẠN ĐANG ĐỌC

Trước đây mình post QT, giờ đọc lại thấy thích nên mình sẽ edit/beta lại thuần Việt cho dễ đọc.
Truyện post từ 2018, 2024 mới edit/beta, nên ai đọc được xem như hữu duyên 😅
Thể loại: Bách Hợp, Cải Trang Giả Dạng, Cổ Đại, Cung Đình Hầu Tước, Điền V…

#bachhop
#bhtt
#cungdinh
#edit
#gl
#haihuoc
#xuyênkhông

Tay của Vạn Tất còn treo giữa không trung, tình huống có chút xấu hổ.

Đúng rồi, lúc nãy Tiểu Yêm Lư đã nói cái gì? Bảo nàng tự trọng? Chán sống rồi à!

\”Ngươi chạy cái gì?\” Vạn Tất buông tay, sắc mặt khó coi mà nói với Diêu Hỉ: \”Lại đây!\”

Diêu Hỉ đứng từ xa không nhúc nhích, ngôn từ âm vang nói: \”Nương nương từng nói, gặp phải chuyện này phải nhanh chân chạy trốn, không cần vì đối phương là chủ tử mà không dám đắc tội. Nô tài ghi nhớ lời nương nương dạy bảo.\”

Vật nhỏ này lại muốn chơi trò lạt mềm buộc chặt với nàng đây! Sắc mặt của Vạn Tất càng khó nhìn hơn, nàng hết lần này tới lần khác không thể chấp nhận thói hư tật xấu này của Tiểu Yêm Lư. \”Ai gia bảo ngươi lại đây! Muốn kháng chỉ không tuân theo sao?\” Vạn Tất đã bắt đầu muốn nổi giận.

Diêu Hỉ quyết tâm phải chịu đựng được khảo nghiệm lần này. Nếu nàng ngây ngốc mà đi qua, có nghĩa là nàng không màng đến danh dự của nương nương và thể diện của Tiên Đế gia! Đừng nhìn bây giờ nương nương đang uy hiếp nàng, nếu nàng thật sự đi qua đụng chạm tay chân với nương nương, đó mới thật sự là con đường chết của nàng.

\”Xin thứ cho nô tài khó lòng phụng mệnh!\” Lần khảo nghiệm này thật là mãnh liệt!

Không đến thì không đến đi! Nàng lỡ thích con lừa ngoan cố này rồi, thật sự là không có cách nào khác. Vạn Tất nhịn cơn giận xuống, chỉ vào mấy rương đồ vật lớn trong điện, cố gắng bình tĩnh nói: \”Cả ân điển cũng không cần?\”

Ân điển? Nương nương muốn ban thưởng cho nàng? Diêu Hỉ không có nửa khắc do dự, bich một tiếng quỳ xuống nói: \”Nô tài tạ chủ tử ân điển.\” Nàng định giải quyết cho xong chuyện của Vân Hương, sau đó sẽ tìm Lan quý nhân thương lượng một chút xem có thể tìm cơ hội vài ngày sau xuất cung được hay không. Nương nương ban thưởng luôn luôn hào phóng, nàng đang lo không tích cóp đủ bạc, thật trùng hợp nương nương lại ban thưởng cho nàng.

Trong lòng Diêu Hỉ đã hiểu rõ ràng. Đây là phần thưởng vì lúc nãy đã thông qua khảo nghiệm, cũng may nàng né tránh cánh tay của nương nương khi ngài ấy muốn sờ mặt nàng, ahihi.

\”Mở ra xem một chút đi. Đều là của ngươi.\” Vạn Tất nhìn dáng vẻ tham tiền của Diêu Hỉ, tâm tình liền tốt hơn không ít. Tiểu Yêm Lư là người thật sự chưa hiểu việc đời, mỗi lần ban thưởng cho hắn một chút đồ vật, phản ứng của hắn đều cực kỳ khoa trương. Đừng có vui mừng quá gấp, ân điển lớn hơn nữa còn đang ở phía sau đấy! Trên mặt Vạn Tất có ý cười, trong ý cười còn mang theo một tia xấu hổ.

\”Đều là của…… Nô tài?\” Diêu Hỉ thật muốn khóc. Vì sao lúc nào nương nương cũng có thể vươn tay ra giúp đỡ nàng vào thời điểm nàng cần sự trợ giúp nhất? Đáng tiếc, đại ân của nương nương nàng chỉ có thể chờ đến kiếp sau mới báo. Diêu Hỉ đứng lên, tùy tiện mở một cái rương gần đó ra, nháy mắt, trên mặt nàng lộ ra biểu cảm khó có thể tin.

WOW! Vàng bạc đồ dùng trong rương đủ cho nàng dùng cả đời. Đây mới chỉ là một cái rương thôi đấy!

Một, hai, ba, bốn…… Tổng cộng có sáu cái rương. Phần thưởng này quá nhiều quá nặng, nhiều đến mức Diêu Hỉ phải nghi ngờ, đây thật ra là một cái hố khác! Đây không phải lần đầu tiên nương nương đào hố cho nàng, ánh mắt của Diêu Hỉ trở nên sắc bén.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.