\”Quá khứ như biển xa\”
Cô và Phương Lệ Xuân sống tại một huyện nhỏ ở phía Đông Hoàng Sơn, tuy nhỏ nhưng là quê hương của nhiều danh nhân.
Phương Lệ Xuân dựa vào gia đình họ Phương và nỗ lực của bản thân để quản lý hai nương trà trên núi cao; nhờ trồng và bán trà, cuộc sống của mẹ con cô có phần sung túc hơn so với người trong thôn. Mẹ cô một mình lo cho cô xuống thị trấn học, vì vậy cô luôn cố gắng học hành chăm chỉ, thành tích cũng khá tốt, chỉ có điều hay mơ mộng hão huyền.
Giáo dục ở những nơi nhỏ như vậy thường chú trọng các môn cơ bản; thêm vào đó, nơi này từ xưa đã nổi tiếng về thương nghiệp, văn hóa cũng hưng thịnh, nên học sinh ở trường huyện hoặc không có hoài bão lớn, hoặc nếu có thì cũng muốn trở thành thương nhân, đại văn hào hay nhà khoa học. Chỉ riêng cô là lạ lùng, lớn lên lại muốn làm phim.
Dẫu vậy, ở trường Phương Tri Vũ vẫn gặp một người đồng chí hướng, tên là Uông Nhuận, hơn cô một khóa. Uông Nhuận rất xinh đẹp và nổi bật, ước mơ làm diễn viên điện ảnh, phái thực lực. Hai người rất ăn nhịp với nhau.
Từ thôn xuống thị trấn phải đi xe hơn một tiếng, việc học ở cấp ba lại bận rộn nên khi đó Phương Tri Vũ không phải tuần nào cũng về nhà. Những cuối tuần ở lại thị trấn, mỗi khi có thời gian rảnh, rạp chiếu phim chính là thánh địa của cô và Uông Nhuận. Ngoài ra còn có quán net, vì ở quán net cũng có thể xem phim, còn có thể download, lựa chọn nhiều hơn rạp chiếu phim, giá lại rẻ.
Ở vùng nhỏ như vậy, cộng thêm những năm đầu quản lý độ tuổi chưa chặt chẽ, họ và các học sinh khác được vào thoải mái. Trong khi những người khác chơi game, hai cô lại tìm phim để xem. Cùng với những ước mơ hão huyền, những năm tháng xanh mướt trôi qua nhẹ nhàng và tươi mới như những búp trà non sau cơn mưa xuân.
Ngoài việc xem phim, họ còn cùng nhau đọc sách. Ở tuổi dậy thì, ai mà không từng yêu thích văn học? Đặc biệt là, họ còn có một giáo viên ngữ văn rất xuất sắc.
Bây giờ nhớ lại, lúc đó Chương Cẩm Tú cũng chỉ mới ngoài hai mươi. Chỉ lớn hơn họ vài tuổi, nhưng trong mắt Phương Tri Vũ và Uông Nhuận, cô giáo thực sự là người lớn, đại diện cho thế giới người trưởng thành và sự đúng đắn tuyệt đối. Khi mới tốt nghiệp và được phân về thực tập, Chương Cẩm Tú từng dạy lớp Uông Nhuận. Sau này, khi chính thức được nhận, cô không tiếp tục dạy khóa đó nữa mà quay lại dạy lớp mười, trở thành giáo viên ngữ văn của Phương Tri Vũ. Dù cô giáo không còn dạy lớp mình nhưng Uông Nhuận vẫn thường mang bài tập đến nhờ cô Chương giải đáp. Phương Tri Vũ cũng là một trong những người thường xuyên hỏi han, và cứ thế mà quen biết.
Cô Chương học đại học ở Ninh Thành. Chịu ảnh hưởng của thành thị lớn, cộng thêm tuổi còn trẻ nên tư tưởng của cô khác hẳn các giáo viên ngữ văn khác, tiến bộ hơn nhiều. Biết hai người thích phim ảnh, cô Chương khuyên rằng đừng chỉ dừng lại ở yêu thích, phim ảnh cũng có thể trở thành công việc.
Lúc đó họ chỉ mơ mộng hão huyền, chưa từng nghĩ bản thân có thể thực sự gắn kết với phim ảnh. Nhưng Chương Cẩm Tú đã trở thành cầu nối ấy. Cô giáo nói, nếu muốn đạt được công việc mà mình tha thiết ước mơ thì các em phải học thật giỏi ngay từ bây giờ. Vì sao ư? Bởi vì em, muốn làm đạo diễn, sau này có thể xem xét học ngành đạo diễn; còn em, muốn làm diễn viên thì thi vào ngành diễn xuất. Học viện điện ảnh còn rất nhiều khoa khác mà các em có thể lựa chọn, ví dụ như văn học kịch nghệ chẳng hạn. Các em biết không? Ước mơ đều có con đường hiện thực hóa, nhưng các em phải đổ mồ hôi công sức.