Tòng Thanh Vũ cảm giác mình như đang bị ngọn lửa thiêu đốt vậy, cuống họng khô khốc như chứa đầy cát. Lúc nửa tỉnh nửa mê, cô cảm thấy có giọt nước rơi lên khuôn mặt mình, có điều rất kỳ lạ, giọt nước rơi xuống kia không hề lạnh, mà có độ ấm. Cô vừa mở nửa con con mắt, một giọt nước lại trùng hợp rơi xuống khóe mắt cô.
Một khuôn mặt người đang khóc thút thít cứ như thế xuất hiện trước mắt cô, thì ra giọt nước rơi xuống mặt mình chính là nước mắt. Tòng Thanh Vũ cố chịu cái cảm giác đau đớn nơi cuống họng: \”Thư Hàm?\”
Lương Thư Hàm đang khóc đến nước mắt giăng đầy nghe thấy giọng nói của cô, lại thấy cô tỉnh lại, không kìm được vui mừng, liền khóc thút thít cũng quên mất. Em lau nước mắt: \”Bác sĩ Tòng, chị tỉnh rồi sao?\”
Hiện tại nói nhiều một câu đối với Tòng Thanh Vũ đều là một cực hình, cô vô lực gật đầu. Rồi sau đó, cô nhìn xung quanh, đây là một nhà kho cũ kĩ, đại khái là đã bỏ hoang từ lâu, lúc sáng khi hít thở cảm giác trong không khí đầy bụi bặm. Cách đó không xa trước cửa sổ bụi bặm đang chậm rãi chuyển động trong không khí, ánh sáng có phần yếu ớt xuyên qua khe hở chiếu vào bên trong.
\”Là Trịnh Dương mang em đến chỗ này sao?\” Tòng Thanh Vũ hỏi, cô nhớ tới trước khi mình hôn mê Trịnh Dương có nói, thì ra người bạn mà ông ta nói, chính là Lương Thư Hàm.
Lương Thư Hàm nói chuyện còn mang theo giọng mũi: \”Không biết.\” Em hít mũi một cái, \”Lúc em vừa ra khỏi trường, đã bị người ta đánh thuốc mê, lúc tỉnh lại chính là chỗ này.\”
\”Nhất định là ông ta.\” Ngoại trừ ông ta, không có người nào làm vậy cả. Tòng Thanh Vũ nhắm mắt lại, cô hận mình đã làm liên lụy đến Lương Thư Hàm.
\”Bác sĩ Tòng, chị sao rồi?\” Nhìn thấy bộ dáng yếu ớt của Tòng Thanh Vũ, trong lòng Lương Thư Hàm lại lo lắng.
Tòng Thanh Vũ trừng mắt nhìn, an ủi em: \”Không sao, chỉ có hơi sốt mà thôi.\” Nhưng bản thân cô rất rõ ràng, cơn sốt này cũng không phải cơn sốt bình thường, đây là triệu chứng của bệnh tim.
Lương Thư Hàm vẫn không ngừng khóc, tuy rằng em biết rõ khóc không thể giải quyết được vấn đề, em cũng hiểu rõ khóc là biểu hiện nhu nhược, nhưng khi em vừa nghĩ đến bộ dạng sắp chết của Tòng Thanh Vũ, em liền khổ sở lo lắng đến mức không thể kiềm được nước mắt.
Tòng Thanh Vũ hơi mở mắt, trước kia đôi mắt sáng có thần hiện tại tựa như ao tù nước đọng ảm đạm lại không chút sinh khí, cô vươn tay, nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trên mắt Lương Thư Hàm: \”Đừng khóc, lúc gặp vấn đề, khóc lóc cũng vô dụng thôi.\”
Lương Thư Hàm ra sức kiềm nước mắt lại, cầm chặt bàn tay đang duỗi ra của Tòng Thanh Vũ, vừa chạm vào một cái, em liền bị dọa sợ: \”Bác sĩ Tòng, người chị thật sự rất nóng.\”
\”Thư Hàm.\” Tòng Thanh Vũ gọi em.
\”Sao ạ?\”
\”Lần sau, đừng gọi chị là bác sĩ Tòng nữa.\” Tòng Thanh Vũ tuy đang cười, nhưng sắc mặt tái nhợt khiến nụ cười của cô không còn sáng lạn như trước nữa, \”Phải gọi là chị.\”
Lương Thư Hàm thật không biết thời điểm này nên khóc hay nên cười, nhưng Tòng Thanh Vũ nói như vậy, cho thấy cô đã tiếp nhận mình, Lương Thư Hàm cười nhẹ: \”Chị ơi.\”