Nói chuyện tới lui mấy câu, Triệu Y Cách liền muốn mau chóng kết thúc cuộc nói chuyện: \”Bác gái, bác sĩ Tòng ở khoa tim mạch rất có thành tích, em thấy cô ấy có thể giúp gì đó cho Thư Hàm.\”
Tòng Thanh Vũ tiếp nhận lời nói: \”Nếu mọi người không để ý, có thể đem tình huồng của Thư Hàm nói rõ cho tôi biết, đến lúc đó tôi sẽ cho em ấy làm kiểm tra kĩ càng một lần nữa, nghiên cứu bệnh tình của em ấy một chút. Có lẽ, tôi có thể giúp được.\”
\”Vậy là không còn gì tốt hơn rồi.\” Lương Bách Hàm rất là cao hứng, \”Bác sĩ Tòng nếu có thể giúp được, chúng tôi đương nhiên là cảm kích khôn cùng.\”
\”Đừng khách sao, qua mấy ngày tôi lại đến.\” Tòng Thanh Vũ nói.
\”Bác sĩ Tòng.\” Lương Thư Hàm im lặng nãy giờ mới lên tiếng.
Tòng Thanh Vũ vốn định là cùng Triệu Y Cách chào tạm biệt, lúc này cô quay đầu lại: \”Có việc gì sao?\”
Lương Thư Hàm nói: \”Em rất hy vọng chị trở thành bác sĩ điều trị chính của em.\” Chị gái xinh đẹp làm bác sĩ điều trị cho mình tốt hơn mấy lão già kia nhiều.
\”Có thể, tôi đương nhiên sẽ không từ chối.\”
\”Còn có —— sau này em có thể gọi chị là chị Thanh Vũ không? Chị vẫn còn trẻ, nhất định nhỏ hơn chị Y Cách nhỉ?\”
Vốn là bầu không khí vẫn còn tốt đẹp, một câu \”nhất định nhỏ hơn chị Y Cách nhỉ?\” lập tức đẩy bầu không khí trong phòng xuống mức đóng băng!
Tâm Tòng Thanh Vũ hoảng hốt, nuốt một ngụm nước bọt, vụng trộm nhìn Triệu Y Cách một cái, sắc mặt nàng lúc này không phải kém bình thường, đều đã kết thành băng rồi. Lương Thư Hàm không sợ chết, câu nói kia của con bé không phải gián tiếp nói Triệu Y Cách già sao? Tuy rằng chính xác là mình nhỏ hơn Triệu Y Cách thật, nhưng, nói như thế —— thật sự không nể mặt Triệu Y Cách rồi. Nói phụ nữ trưởng thành tài trí còn được, nói già chính là tự tìm đường chết nha! Nhất là Triệu Y Cách vui buồn không lộ như vậy, cô gái xấu xa trước mặt, càng đáng sợ.
Lương Bách Hàm lập tức lao giảng hòa, làm ra vẻ rất giận dữ nói: \”Con bé này nói bậy cái gì đó? Lễ phép đâu?\”
Lương Thư Hàm không biết mình nói sai cái gì, ấm ức trợn mắt nhìn anh trai, muốn một lời giải thích. Giờ phút này Lương Bách Hàm thật sự cảm thấy, từ nhỏ bởi vì lo lắng sức khỏe của em gái mà bảo vệ quá tốt, đến nỗi làm cho em ấy ở phương diện đạo lí đối nhân xử thế một chữ cũng không biết là sai lầm lớn.
\”Anh…\”
\”Chị Y Cách vốn lớn tuổi hơn bác sĩ Tòng, nói điều này có gì tốt?!\” Lương Bách Hàm vẻ mặt nghiêm túc trách cứ.
Tòng Thanh Vũ vốn tưởng rằng Lương Bách Hàm sẽ nói cái gì cao minh lắm để giảm bớt bầu không khí lúng túng này, kết quả một câu nói này của anh ta… Còn không bằng không nói? Cô sắp nhịn cười không nổi nữa rồi, nhưng mà cảm thấy như thế rất có lỗi với Triệu đại tiểu thư, liền mím môi, cố gắng nín cười, không có ý tốt dò xét sắc mặt nghiêm nghị âm trầm của Triệu Y Cách.
Đôi mắt sắc bén như dao của Triệu Y Cách phóng tới, hung hăng dùng ánh mắt cảnh cáo vẻ mặt không biết xấu hổ cười của bác sĩ Tòng, bác sĩ Tòng lập tức hắng giọng một cái: \”Thư Hàm, tuy rằng tôi nhỏ hơn Triệu Y Cách hai tuổi, nhưng chị Y Cách của em so với tôi xinh đẹp tài trí hơn nhiều, nhìn mị lực của chị ấy này, đàn ông theo đổi chị ấy xếp thành hàng dài đó chứ.\” Nói xong, còn có ý nghĩ sâu xa khác nhìn thoáng qua Lương Bách Hàm, sau đó đột nhiên Thanh Vũ thu hồi ý cười, sắc mặt lại khôi phục dáng vẻ nhã nhặn mọi ngày, trong mắt còn chút gì đó không rõ.