Bận rộn làm việc hết một ngày, Tòng Thanh Vũ dọn dẹp bàn làm việc, chuẩn bị tan tầm.
Mùa đông chạng vạng tối, sau khi mặt trời xuống núi, thời tiết sẽ càng lạnh hơn, trên đường đều là dòng người vội vã trở về nhà. Tòng Thanh Vũ từ cửa lớn bệnh viện đi ra, một tay nâng túi. Mặc dù mặc áo khoác dày bên ngoài, nhưng vẫn cảm thấy lạnh, một luồng gió lạnh thổi qua, cô không khỏi nắm thật chặt cổ áo. Chết mất thôi, quên choàng khăn quàng cổ rồi!
Đi chưa được mấy bước, đã có người ngăn cản đường đi của cô. Cô ngẩng đầu, thấy một người đàn ông trung niên xa lạ, nghi ngờ hỏi: \”Ông là?\”
\”Là bác sĩ Tòng phải không?\” Đối phương nho nhã lễ độ.
Tòng Thanh Vũ vẫn nghi hoặc: \”Là tôi.\” Chẳng lẽ là người nhà bệnh nhân của cô?
\”Chủ tịch Triệu cho mời, có thể đi một chuyến chứ?\” Đối phương nói ra mục đích thật sự , tay chỉ chiếc xe dừng cách đó không xa.
Tòng Thanh Vũ nghe thấy, ánh mắt theo ngón tay người đàn ông nhìn sang. Mơ hồ nhìn thấy trong xe có một người, đó là Triệu Kiên. Sắc mặt cô trầm xuống, Triệu Kiên tìm cô nhất định không phải chuyện tốt. Mặc dù như thế, tránh được lần đầu tiên, tránh không khỏi mười lăm, vẫn đi gặp một chút đi.
Lên xe, lễ phép chào hỏi Triệu Kiên: \”Chào chủ tịch Triệu.\”
Ánh mắt Triệu Kiên thâm thúy đánh giá cô, lúc trước Lưu Bính Hướng đề cử cô, mình thật sự không nhìn ra Tòng Thanh Vũ ấy vậy cũng là phụ nữ không đứng đắn. Triệu Kiên rất có ý thức bao che khuyết điểm. Trong mắt ông ta, trừ con gái của mình là nhất thời hồ đồ bước vào con đường đồng tính luyến ái này ra, còn lại những cô gái les khác tự động bị ông phân đến loại phụ nữ không đứng đắn. Bác sĩ Tòng, cũng không thể may mắn thoát khỏi. \”Bác sĩ Tòng rất chuyên nghiệp, đã trễ thế như vậy mới tan tầm.\”
Tòng Thanh Vũ cười cười: \”Bổn phận nghề nghiệp mà thôi.\”
Triệu Kiên gật gật đầu, nói thật, ngoại trừ nữ bác sĩ này cám dỗ con gái mình ở ngoài ra, mặt khác ông không tìm được thói xấu nào khác: \”Vừa tan tầm, chưa có ăn cơm đi. Không bằng tìm một chỗ ngồi xuống nói chuyện, thuận tiện, tôi còn có mấy lời, muốn nói với bác sĩ Tòng.\”
Thật ra Tòng Thanh Vũ kỳ liếc mắt đã nhìn ra mục đích của Triệu Kiên , nói: \”Chủ tịch Triệu khách khí quá, có gì cứ nói ở đây là được, không phiền ngài tìm chỗ ăn cơm.\”
\”Được, cô đã nói trắng ra như thế, tôi cũng không quanh co nữa.\” Triệu Kiên thu hồi tư thái khách khí, \”Lúc trước tìm cô tới là là điều trị cho Y Cách, một năm qua cô làm vô cùng tốt.\”Triệu Kiên không keo kiệt tán dương.
Tòng Thanh Vũ cẩn thận lắng nghe, không lên tiếng hưởng ứng, nếu như cô không có đoán sai, kế tiếp là…
\”Nhưng, vì sao cô muốn làm loại chuyện đó với Y Cách?\” Quả nhiên như cô dự liệu, trước khen sau chê. Triệu Kiên cảm giác nửa đời sau mình chính là lo lắng con gái xen lẫn cùng những cô gái khác cùng với đó là ông ta đấu trí so dũng khí với những cô gái đó
Tòng Thanh Vũ như vừa xem chuyện cười, nói: \”Loại chuyện đó? Làm thì sao?\”
Cô không sợ hãi tranh luận vô ý rước lấy tức giận mạnh mẽ của Triệu Kiên: \”Tôi vẫn cho là bác sĩ Tòng là người hiểu chuyện, hôm nay thấy, không thể nghĩ được cũng chỉ có như thế!\” Trong lời nói của Triệu Kiên lộ ra nồng đậm ý tứ xem thường cùng hà khắc.