[Bhtt – Edit Hoàn] Tâm Sâu Tựa Biển – Trúc Tự Thủy Cát – Chương 47 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt – Edit Hoàn] Tâm Sâu Tựa Biển – Trúc Tự Thủy Cát - Chương 47

Vẻ mặt Lương Mộng Hàm rất bình tĩnh tự nhiên rời đi cùng Hạ Tri Thu, nhưng mà nội tâm của cô so với ai khác cũng không tình nguyện.

\”Muốn đến nhà em không?\” Hạ Tri Thu ngồi trên xe, trong lời nói lộ vẻ mập mờ.

Khuỷu tay Lương Mộng Hàm chống trên cửa sổ xe, ánh mắt lửng lơ không cố định, cô không mong muốn nhìn người phụ nữ bên trái nhiều hơn nữa. Đã gặp nàng ta, cô sẽ lại nhớ tới chuyện cũ không thể chịu nổi kia, khiến cô, cũng khiến Triệu Y Ninh thương thích đầy mình. Tất cả ngọn nguồn, đều là Hạ Tri Thu, mặc dù mình lơ là sơ suất cũng không thể trốn tránh trách nhiệm.

\”Chị cũng nên nói một câu đi chứ!\” Hạ Tri Thu không vừa lòng thái độ của cô, xoay người, đi nắm lấy mặt Lương Mộng Hàm. Lương Mộng Hàm đối với người khác luôn luôn không ra vẻ, chỉ cần không phải người cô quá ghét, đều dùng nụ cười mỉm để đón chào. Hay đổi một góc độ khác, nụ cười của cô đã trở thành một cái mặt nạ của cô. mà, duy chỉ có người phụ nữ Hạ Tri Thu này, Lương Mộng Hàm một nửa nụ cười cũng keo kiệt không chịu cho.

Lương Mộng Hàm miễn cưỡng mở miệng: \”Tại sao phải đến nhà cô? Cô tìm tôi chỉ để chọc tức Y Ninh mà thôi, về phần nói giúp tôi, cũng sợ là cô thuận miệng nói ra mà thôi?\”

\”Chị đã biết rõ, vì sao còn đồng ý đi với em, không sợ Y Ninh của chị thương tâm sao?\” Hạ Tri Thu thu tay lại, nhìn chằm chằm Lương Mộng Hàm.

Lương Mộng Hàm nói: \”Tôi chỉ muốn nhân cơ hội này để nói ra rõ, về sau, đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa, cũng đừng đi tìm Y Ninh nữa.\” Ngay từ đầu, cô thật sự nghĩ Hạ Trị Thu nói nàng có thể giúp mình, nhưng sau đó nghĩ, nếu muốn nàng ta ra tay tương trợ, điều kiện, sợ là mình không thể tiếp nhận nổi.

\”Vì sao? Em thích tìm ai, ai cũng không có cái quyền để cản em!\” Bộ dạng cô một lòng một dạ với Triệu Y Ninh khiến Hạ Tri Thu đố kị chán ghét, dựa vào cái gì Triệu Y Ninh có thể đạt được yêu thương của cô như vậy, mà mình, cô thậm chí ngay cả dùng mắt nhìn cũng không muốn liếc mắt, \”Hơn nữa, em thích chị, thì có quyền theo đuổi chị. Chị có thể không thích em, nhưng mà chị không có tư cách yêu cầu em không gặp ai.\”

Lương Mộng Hàm cười lạnh vài tiếng: \”Theo đuổi tôi? Cô đừng có quên, năm đó cô đã dùng thủ đoạn hè hạ như thế nào đối với tôi!!\” Nói đến đây, cô cơ hồ là nghiến răng nghiến lợi, \”Ngày đó thật ra cô đã lên kế hoạch từ lâu rồi! Cô đã sớm biết Y Ninh sẽ trở về, còn cố ý tới nhà tôi tìm tôi.\” Đoạn thời gian đó, Hạ Tri Thu theo đuổi Lương Mộng Hàm theo đuổi vô cùng, mà Lương Mộng Hàm trong lòng ngoài Triệu Y Ninh ra thì không thể chứa một ai cả, đối mặt với Hạ Tri Thu gặp mặt thỉnh cầu, đều muốn nghĩ ra lý do để từ chối. Chẳng qua ngày đó, Hạ Tri Thu đều đã tìm tới cửa rồi, người đang ở cửa ra vào, Lương Mộng Hàm cũng không tiện cự tuyệt, để nàng ta vào phòng. Ai mà biết được, điều này căn bản là dẫn sói vào nhà.

Trò chuyện câu được câu không, Lương Mộng Hàm không tập trung, trong lòng đều là Triệu Y Ninh. Cũng chính vì không tập trung, để cho Hạ Tri Thu có cơ hội bỏ thuốc.

\”Chị có khát không?\” Hạ Tri Thu nói, \”Bồi em nãy giờ một ngụm nước cũng không uống.\”

Lương Mộng Hàm qua loa: \”Cũng tạm.\” Sau đó rất tự nhiên cầm ly nước uống. Một lát sau, nội dung cốt truyện rất cẩu huyết xảy ra trên giường. Hạ Tri Thu thậm chí còn chụp ảnh, nàng ta canh thời gian thật chuẩn, để Triệu Y Ninh trở về sẽ thấy hai người tứ chi khó rời. Dù cho cuối cùng Lương Mộng Hàm cũng không cùng một chỗ với nàng ta, nhưng có thể chia rẽ bọn cô, khiến giữa bọn cô có hiềm khích, Hạ Tri Thu cũng rất hài lòng.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.