Sau khi tâm tình dần ổn định, trong lòng Tòng Thanh Vũ rất rõ ràng cô muốn làm cái gì. Khóc cũng đã khóc rồi, thương tâm cũng thương tâm đủ rồi, con người cũng không thể một mực sa sút tinh thần như thế được.
\”Chị Mộ Ninh, em nghĩ đã đến lúc em phải về rồi.\” Một mình ở nơi này chờ đợi thật lâu, còn gián tiếp đem tâm tình bi thương truyền lại cho Trần Mộ Ninh, trong lòng Tòng Thanh Vũ có chút áy náy. Đào bới vết thương cũ lên, không phải chuyện tốt đẹp gì.
Trần Mộ Ninh nhẹ hớp một ngụm trà, trên mặt mang theo dáng vẻ tươi cười dịu dàng: \”Vốn còn muốn giữ em lại đến lúc ăn cơm, có điều trước mắt thấy, dường như em không có ý này.\”
Tòng Thanh Vũ luôn luôn hiểu được cách làm người của Trần Mộ Ninh, cô nói: \”Không phải không có ý này, mà là không có tâm tình này.\” Cô cười khổ, \”Đúng rồi, chuyện Vũ Tình, thật sự phải làm phiền chị rồi.\” Tuy rằng Trần Mộ Ninh đã đáp ứng sẽ làm kiểm tra cho Hàng Vũ Tình, nhưng Tòng Thanh Vũ lo lắng kiểm tra còn chưa bắt đầu, Trịnh Khuynh nói không chừng sẽ tới bắt người rồi.
\”Em muốn mang cô ấy về?\” Trần Mộ Ninh giương mắt, nhìn như không động thanh sắc hỏi.
\”Bằng không thì sao đây?\” Sao câu hỏi này của cô chút không thấu?
Trần Mộ Ninh đặt ly trà xuống: \”Thanh Vũ, em nói thật cho chị biết, Hàng Vũ Tình và em rút cuộc là quan hệ như thế nào? Bình thường em sẽ không dẫn người ngoài đến chỗ chị, huống chi hôm nay em tìm đến chị hay bởi vì Thần Tĩnh.\” Tuy không biết chi tiết về Hàng Vũ Tình, nhưng Trần Mộ Ninh luôn cảm thấy trên người Hàng Vũ Tình cất giấu rất nhiều chuyện, mơ hồ làm cho cô cảm thấy không thích hợp.
Tòng Thanh Vũ nhíu mày suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn là rõ ràng mười mươi đem chuyện từ đầu đến cuối kể cho Trần Mộ Ninh. Tuy cô biết rõ như vậy có thể không tốt cho lắm, nhưng bằng hiểu biết của cô với Trần Mộ Ninh, chị ấy sẽ không nhiều chuyện mà đi ra ngoài nói lung tung.
\”Chỗ của chị là một nơi thích hợp để giấu người.\” Trần Mộ Ninh chỉ cười, vô cùng đơn giản nói một câu hữu ý vô ý ám chỉ điều gì đó.
Tòng Thanh Vũ là người thông minh, lập tức hiểu được ý của cô: \”Không sợ sao?\”
Trần Mộ Ninh nhíu mày nhìn lá rụng ngoài cửa sổ: \”Tại sao phải sợ? Cũng bởi vì thủ đoạn của cô ta lợi hại sao?\” Tòng Thanh Vũ không nói, thật ra… lướt qua bối cảnh của Trịnh Khuynh không nói, cô ta cùng lắm chỉ là một tay cao thủ trường mà thôi, hoàn toàn chẳng có gì đáng sợ cả.
\”Em yên tâm đi, nếu như cô ở lại chỗ chị, chị sẽ chăm sóc cô ấy thật tốt.\” Trần Mộ Ninh mặc dù không biết Trịnh Khuynh cường thế như thế nào, nhưng mà cô chưa từng thật sự sợ ai, từ nhỏ sống thẳng thắn vô tư, tâm tình bình thản.
Tòng Thanh Vũ thử thăm dò hỏi: \”Chị đối với cô ấy, sẽ không phải vừa gặp đã yêu rồi chứ?\” Đời sống tình cảm của Trần Mộ Ninh cho tới nay giống như có một tầng vai che lại, nhìn như có nhưng vẫn thấy không rõ. Cô lại là loại người vui buồn không lộ, vẻ ngoài ưu nhẫ cùng khí chất thượng giai dường như chính là màu sắc tự vệ của cô, từ mức độ nào đó mà nói, bản thân mình cũng có vài phần tương tự cô ấy.