\”Sao cô lại ở đây? Còn hút thuốc?\” Tòng Thanh Vũ chậm rãi đi đến bên cạnh Lương Mộng Hàm, cùng cô quan sát cảnh sắc thành thị.
Lương Mộng Hàm chỉ cười cười với cô, vẫn mang vẻ không đứng đắn không ràng buộc như cũ: \”Bác sĩ Tòng muốn một điếu chứ?\”
Tòng Thanh Vũ mỉm cười lắc đầu: \”Tôi không có thói quen hút thuốc, hơn nữa hút thuốc lá đối thân thể cũng không tốt.\”
Lương Mộng Hàm nghe xong, ngược lại là hung hăng hít một hơi, sau đó một đoàn khói mờ mờ ập đến. Cô như đang đùa giỡn Tòng Thanh Vũ vậy: \”Bác sĩ Tòng đang nhắc nhở tôi sao?\”
\”Cô cho là như vậy cũng được, dù sao nghe có lọt hay không cũng không liên quan đến tôi.\”
Lương Mộng Hàm nheo mắt, cong khóe miệng, lời nói thoát ra như đang trêu chọc cô: \”Haha, bác sĩ Tòng khi còn bé nhất định là đứa trẻ ngoan, siêu —— cấp —— nghe lời mẹ.\” Cô còn cố ý nhấn mạnh hai chữ siêu cấp, giống như đứa trẻ nói với người lớn về một chuyện mới lạ vậy.
\”Đúng vậy đó, siêu —— cấp —— nghe lời.\” Lương Mộng Hàm cố ý giả giọng đáng yêu làm tâm tình Tòng Thanh Vũ đang không tốt cũng nhịn cười không được, cô học cách nói chuyện của Lương Mộng Hàm để trả lời.
Tòng Thanh Vũ thổi khí nhìn phong cảnh, Lương Mộng Hàm tiếp tục hút thuốc của mình. Cô rất hưởng thụ không khí yên tĩnh cùng khoan thai này trong chốc lát, sau đó cô hỏi: \”Cô vẫn phải trả lời vấn đề của tôi, sao lại ở đây? Không phải bây giờ cô nên canh giữ bên cạnh em gái mình hay sao?\” Tòng Thanh Vũ hỏi một cách thoải mái.
\”Cô còn chê chưa đủ nhiều sao? Cả nhà đều đến, tôi ở bên trong làm cái gì?\” Lương Mộng Hàm cũng không phải là chị gái vô tư kính dâng, bản thân cô cũng có chút tâm tư, \”Muốn hút điếu thuốc, trong phòng bệnh không cho phép, nên tôi đi lên đây thôi.\”
\”Có anh chị em thật tốt.\” Tòng Thanh Vũ nói, \”Nào giống tôi, từ nhỏ đã cô đơn một mình.\”
Nói đến đây, Lương Mộng Hàm xoay người, một đôi mắt nheo lại, không biết mang theo tâm tình gì mà nhìn cô: \”Ba mẹ không cùng cô sao? Bác sĩ Tòng cũng không giống đứa trẻ thiếu hụt tuổi thơ.\”
Tòng Thanh Vũ từ chối cho ý kiến cười cười: \”Bọn họ so với ai khác cũng rất lo lắng cho tôi. Chỉ có điều lúc nhỏ, bọn họ công tác bận rộn, thực tế ba tôi ở trong đội hình cảnh, lúc có công vụ, nói đi là đi, lúc nào trở về cũng không chắc chắn. Mẹ tôi cũng thế. Cho nên một mình tôi đáng thương đi ngủ, cũng là chuyện thường xảy ra.\”
\”Từ nhỏ đã dám ngủ một mình sao? Thật là dũng cảm.\” Tòng Thanh Vũ không biết Lương Mộng Hàm hôm nay làm sao, không ngừng ở đây giả vờ đáng yêu. Chẳng qua, thật đúng là rất vui vẻ, đoán chừng Nhị tiểu thư ở chung với cô không cần mỉm cười lời nói phát sầu.
\”Nhất định phải dũng cảm.\”
\”Đúng rồi, hôm nay làm xong phẫu thuật sao lại không nhắc đến cô?\”
Vừa nhắc tới Lương Thư Hàm, ưu sầu liền leo lên lông mày của Tòng Thanh Vũ, cô khó có thể mở miệng, miệng mở mở ra lại không nói nên lời.
Lương Mộng Hàm vẫn chờ câu trả lời của cô, nhìn phản ứng của cô, càng xác định được Tòng Thanh Vũ đang không thích hợp.