[Bhtt – Edit Hoàn] Tâm Sâu Tựa Biển – Trúc Tự Thủy Cát – Chương 32 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt – Edit Hoàn] Tâm Sâu Tựa Biển – Trúc Tự Thủy Cát - Chương 32

Trịnh Khuynh lái xe Tòng Thanh Vũ đưa cô về nhà. Vừa xuống xe, Trịnh Tường chạy tới báo cáo: \”Cô chủ, ông chủ về rồi. Còn có…\”

\”Còn có cái gì?\” Trịnh Khuynh thấy hắn muốn nói lại thôi.

\”Vũ Tình tiểu thư… Ngã bệnh.\”

Trịnh Khuynh nghe thấy Hàng Vũ Tình ngã bệnh, không biết là kinh ngạc hay là khẩn trương: \”Ngã bệnh? Đang êm đẹp sao lại ngã bệnh?\”

Trịnh Tường nói: \”Tôi cũng không rõ lắm, có lẽ có lẽ hỏi cô. Đến trưa Vũ Tình tiểu thư cũng không có ra khỏi phòng, cũng không có động tĩnh gì. Thuộc hạ sợ cô ấy gặp chuyện không may, liền tự tiện tiến vào. Kết quả…\”

\”Kết quả làm sao?\” Trịnh Khuynh không thể chờ đợi được hỏi.

\”Kết quả…\” Trịnh Tường có chút do dự, nhưng vẫn mở miệng, \”Kết quả thuộc hạ phát hiện Vũ Tình tiểu thư thân thể trần truồng ngã trên mặt đất.\”

Trịnh Khuynh giận dữ: \”Ông nhìn thấy gì?\”

Trịnh Tường bị dọa sợ lập tức quỳ một chân xuống đất: \”Cô chủ, thuộc hạ thề sau khi thấy Vũ Tình tiểu thư ngã xuống đất, lập tức đi gọi bà Trịnh đến mặc quần áo cho cô ấy. Thuộc hạ tuyệt đối không có nhìn thấy cái gì hết. Hơn nữa Vũ Tình tiểu thư sốt cao là lúc bà Trịnh mặc quần áo cho cô ấy phát hiện, sau đó bọn tôi liền gọi bác sĩ.\”

Trịnh Khuynh vuốt trán thở dài, trong lòng tự trách. Tối hôm qua Hàng Vũ Tình chống đối mình, nhắm đúng lúc cô chưa từng tức giận như vậy, cưỡng ép muốn nàng xong sau đó vứt bỏ nàng ở trong phòng, mình liền bỏ đi. Cho nên hôm nay cô mới có tâm tình không tốt mà đi đến quán bar tìm cô gái khác. Nào biết Hàng Vũ Tình sẽ xảy ra chuyện như vậy? Cô hỏi: \”Vậy bây giờ sao rồi?\”

\”Đã truyền dịch, vừa mới ngủ rồi ạ. Bác sĩ nói cũng không đáng lo, chỉ là cảm lạnh, phát sốt mà thôi.\” Trịnh Tường thấy cô chưa giận lây sang mình, lập tức tâm mới buông xuống mà mở miệng.

Sắc mặt Trịnh Khuynh có phần dịu chịu hơn một chút: \”Sao ba lại trở về rồi?\”

\”Thuộc hạ không biết ạ.\” Trịnh Tường nói.

Trịnh Khuynh nói với Tòng Thanh Vũ: \”Em với Trịnh Tường đến phòng tôi đợi đi, tôi đi xem cô ta trước đã.\”

Vừa rồi trên xe cô, từ Trịnh Khuynh đã biết được chút chuyện, mượn gió lạnh, rượu cũng tỉnh hơn phân nửa: \”Xác định rồi?\”

Trịnh Khuynh nghiêng miệng cười: \”Xác định cái gì?\” Trên mặt cô hiếm khi nghiêm túc như vậy.

Tòng Thanh Vũ vuốt cằm: \”Giả chết!\” Thật ra hai người đều ngầm hiểu được đối phương đang nghĩ cái gì, hai người lại ngầm hiểu nhau mà bảo trì trầm mặc, không có nói gì thêm nữa.

Tòng Thanh Vũ đứng trong phòng Trịnh Khuynh, mấy lần trước đến đây đều không xem xét nơi đây tường tận, hôm nay nhìn kỹ, gian phòng Trịnh Khuynh bố trí lại rất đơn giản. Điều làm Tòng Thanh Vũ kinh ngạc nhất chính là trên tường treo mấy tấm thư pháp, bên dưới đề tên đều là Trịnh Khuynh. Nhìn không ra, thư pháp cần tâm trầm tĩnh cùng kiên trì gì gì đó, Trịnh Khuynh thoạt nhìn phóng đãng bất kham cùng tùy tiện cũng có hứng thú. Hơn nữa, chữ viết không tệ, vô cùng mạnh mẽ, phong cách điển hình của nhà họ Trịnh.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.