Triệu Y Cách nghe thấy lời nói của Tòng Thanh Vũ, mới chậm chạp thoát khỏi thâm tâm của mình. Tống Thi Vận cùng Chiêm Học thì song song nhìn về phía Tòng Thanh Vũ. Lúc này Tống Thi Vận giật mình nhìn thấy cô gái này đứng sóng vai cùng một chỗ với Triệu Y Cách, lấy hiểu biết của cô với Triệu Y Cách, có thể thản nhiên đứng bên cạnh Triệu Y Cách như thế tuyệt đối không phải người bình thường, nhớ năm đó, rõ ràng bên cạnh nàng chính là mình… Chẳng qua hiện tại, cảnh còn người mất.
Triệu Y Ninh không phải không có chú ý tới Tòng Thanh Vũ, chẳng qua là tâm tình bực bội làm nàng tâm tư đâu mà đi để ý bác sĩ Tòng, nhưng bây giờ nhìn lại, bác sĩ Tòng không chịu nổi cô đơn rồi. Có trò hay để xem? Hy vọng bác sĩ Tòng đừng đem vở kịch này phá hỏng.
\”Vị này chính là…\” Chiêm Học hỏi.
Tòng Thanh Vũ cười khéo léo: \”Tòng Thanh Vũ.\” Cô vốn muốn nói mình là bác sĩ riêng của Triệu Y Cách, nhưng cô nhìn thoáng qua Tống Thi Vận, quyết định chỉ nói mỗi tên mà thôi, có một số việc, có người hỏi mới mới vui. Cô xoay chuyển ánh mắt, liền nghiêng mắt nhìn đến Nhị tiểu thư đang ra sức nháy mắt với cô. Tòng Thanh Vũ nhịn không được mà mở rộng nụ cười, Triệu Y Ninh vĩnh viễn đáng yêu.
\”Chào Tòng tiểu thư, vừa rồi thật sự thất lễ. Chiêm Học.\” Chiêm Học nói.
Tòng Thanh Vũ hai tay đặt ở trước người, cầm theo túi công văn, cô cúi đầu cười cười: \”Không đâu, tôi có thể hiểu thương nhân các anh lấy chuyện làm ăn là trọng mà. Vợ của anh rất xinh đẹp.\” Cô nhìn Tống Thi Vận.
Chiêm Học nghe thấy có người khen ngợi vợ mình, trong lòng vui vẻ cùng kiêu ngạo không nói nên lời. Trực giác của Tống Thi Vận cho rằng người trước mắt cùng Triệu Y Cách quan hệ không tầm thường, nhịn không được muốn tìm hiểu hỏi: \”Cảm ơn Tòng tiểu thư khen ngợi, cô cũng rất xinh đẹp. Nghe thấy ý tứ của cô vừa rồi, cô không phải nhân viên trong công ty sao?\”
\”Đúng vậy, tôi không biết bàn việc kinh doanh. Chỉ biết cầm dao phẫu thuật thôi.\” Tòng Thanh Vũ ung dung trả lời.
\”Cô là bác sĩ, vậy cô cùng Y Cách…\”
Chờ đúng là cách hỏi này của Tống Thi Vận, Tòng Thanh Vũ nhìn xem vẻ mặt Nhị tiểu thư ở đối diện vừa chờ mong vừa khẩn trương nhìn mình, cô cười sáng lạn, bàn tay để trống cầm lấy bàn tay mang hơi lạnh của Triệu Y Cách. Triệu Y Cách bị cô đột nhiên xuất hiện cử chỉ thân mật khiến cho có chút kinh ngạc, nàng theo bản năng muốn thoát khỏi tay của Tòng Thanh Vũ, mà hết lần này tới lần khác tay Đại tiểu thư bình thường cầm bút gõ bàn phím nào có lực như tay cầm dao phẫu thuật của bác sĩ Tòng, người ta chính là có chết cũng không buông tay, Triệu Y Cách giãy dụa tượng trưng vài cái rồi từ bỏ.
Tòng Thanh Vũ cầm tay Triệu Y Cách chậm rãi cong lên, vừa hay có thể làm Tống Thi Vận trông thấy, cô cười sâu xa nói: \”Tống tiểu thư từ nước ngoài trở về, có lẽ —— hiểu được quan hệ của bọn tôi nhỉ?\”
Tống Thi Vận nhìn thấy các cô mười ngón tay đan xen, sao lại không rõ điều mà Tòng Thanh Vũ ám chỉ? Cái mũi cô ê ẩm, tim giống như bị người khác hung hăng khoét một lỗ, đau đến nỗi cô không thể thở được.