Triệu Y Cách thấy cô không nói lời nào, liền tự mình đi tới, ngồi xuống mép giường cô: \”Để tôi nhìn vết thương của cô một chút.\” Nàng nói xong, làm ra vẻ muốn vén quần áo của cô lên.
Không nghĩ đến, Tòng Thanh Vũ lại lui người tránh né.
Triệu Y Cách có chút kinh ngạc, trong trí nhớ của nàng, Tòng Thanh Vũ là một người luôn luôn nở nụ cười, cô gái ôn nhuận như ngọc, từ khi nào lại thấy cô lạnh nhạt xa cách như thế?
Đương nhiên, Tòng Thanh Vũ lạnh nhạt chỉ là chuyện trong nháy mắt. Rất nhanh, dáng vẻ tươi cười quen thuộc lại hiển hiện trên khuôn mặt tái nhợt của cô.
\”Xấu xí như vậy, không có gì đẹp mắt, cám ơn tổng giám đốc quan tâm.\” Tòng Thanh Vũ nói lời khách khí, nho nhã lễ độ. Nhưng, Triệu Y Cách nghe thấy, lại không phải như vậy. Đã ở chung hơn một năm, nàng rất rõ tâm tình của người trước mặt.
Hiện tại, Tòng Thanh Vũ cực kỳ hiếm thấy đang buồn bực.
Triệu Y Cách hết cách, thu tay lại: \”Tôi không có ý khác, chỉ đơn giản lo lắng cho cô mà thôi.\”
Tòng Thanh Vũ cười lạnh, đúng, lo lắng mà thôi. Triệu Y Cách, tôi muốn không nhiều lắm, chỉ hy vọng khi tôi tỉnh, có thể nhìn thấy chị đang ở bên cạnh. Dù cho chị vẫn trưng khuôn mặt lạnh lùng đó, dù sao cũng tốt hơn lúc này cứng nhắc quan tâm tôi.
\”Tôi biết chị rất bận rộn, nếu như thật sự không rảnh rỗi, vậy thì cũng không cần phải đến. Không cần vì việc của Y Ninh mà cố ý tới đây.\” Tòng Thanh Vũ vặn vẹo cái cổ, hờ hững nhìn ngoài cửa sổ.
Triệu Y Cách vốn đang nhẫn nhịn nói chuyện với cô, mà cô lại giận hờn mãi như thế, làm Triệu Y Cách trời sinh cứng rắn cũng phải thay đổi khẩu khí: \”Liên quan gì đến Y Ninh? Tòng Thanh Vũ, cô đừng có cố ý gây sự!\”
Cái gì gọi là tôi cố ý gây sự?! Triệu Y Cách, chị cho rằng tôi đối với ai cũng tốt như đối với chị sao?
\”Đương nhiên có liên quan với Y Ninh. Tôi ở mức độ nào đó cứu được em gái chị, cho nên, chị càng là vì Y Ninh mà đến. Đương nhiên, việc này cũng có quan hệ to lớn với chị.\” Trên mặt Tòng Thanh Vũ vẫn nở nụ cười như trước, nụ cười cô nhợt nhạt dưới ánh mặt yếu ớt như vậy lại không chịu nổi một kích.
\”Không sai, chuyện này có liên quan đến tôi, tôi sai, đem ân oán cá nhân liên lụy đến cô. Lữ Tân Dương đã hiểu lầm tôi cùng cô có quan hệ, cô ta nhầm Y Ninh là tôi, nhất thời xúc động mới đả thương cô. Tôi…\” Triệu Y Cách còn muốn nói cái gì đó, lại bị Tòng Thanh Vũ cắt ngang.
Tòng Thanh Vũ rút cuộc cũng quay sang, nhìn thẳng vào mắt Triệu Y Cách, trên mặt cực kỳ nghiêm túc, trong mắt thậm chí còn mang theo vẻ mong đợi: \”Nếu như tôi nói, Lữ Tân Dương kia không có hiểu lầm quan hệ giữa tôi và chị thì sao?\”
\”Cái gì?\” Không phải Triệu Y Cách không nghe rõ câu nói của cô, mà là kinh ngạc hàm ý trong câu nói của cô.
Tòng Thanh Vũ siết chặt tay, không chỉ là kiên quyết mà còn khẩn trương: \”Tôi nói…\”
Lần này, đổi Triệu Y Cách hối hận tự mình cắt ngang lời của cô: \”Được rồi, chuyện này để tôi giải quyết. Cô… Nghỉ ngơi cho tốt đi.\” Sau đó, như nóng lòng chạy trốn cái gì đó, xoay người, \”Tôi đi trước. Chăm sóc bản thân thật tốt.\” Nói xong, nàng chuẩn bị rời khỏi.