[Bhtt – Edit Hoàn] Sông Băng Chạm Nắng Gắt – Nhị Nguyệt Diện Bao – Chương 99: Vẫn thích cậu – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt – Edit Hoàn] Sông Băng Chạm Nắng Gắt – Nhị Nguyệt Diện Bao - Chương 99: Vẫn thích cậu

\”Bộp bộp\” hai tiếng vang lên. 
Kính mờ trên cửa trượt cũng rung theo. 
\”Mễ Lai, đến lúc đi rồi.\” Lý Cường nói.

Mễ Lai tiện tay lấy chiếc áo khoác trên mép giường khoác lên người Lộ Hoạ Nùng. 
Cô mở cửa trượt, thò đầu ra hỏi: \”Lộ Phi Dương đến rồi à?\” 
Lý Cường gật đầu, \”Đang trên đường, sắp đến rồi.\”

Mễ Lai đóng cửa lại, quay người nhìn Lộ Hoạ Nùng. 
Lộ Hoạ Nùng đang bận rộn mặc lại bộ đồ mà Mễ Lai vừa cởi ra. 

Cô không vội vàng, mà chậm rãi mặc quần áo xong lại lấy túi trang điểm ra, kiên nhẫn tỉ mỉ trang điểm qua chiếc gương nhỏ. 
Mễ Lai khẽ hỏi: \”Cậu… cậu không giận chứ?\” 
Lộ Hoạ Nùng lạnh lùng liếc nhìn cô, rồi đem ánh mắt quay trở lại chiếc gương trang điểm.

Khi Lộ Phi Dương bước vào nhà, Lộ Hoạ Nùng đã chỉnh tề mọi thứ. 
Cô nhét vali hành lý nhỏ mang theo vào tay Lộ Phi Dương, nhẹ nhàng nói với anh, \”Đi thôi.\” 
Lộ Phi Dương quay đầu nhìn Lộ Hoạ Nùng rồi lại nhìn Mễ Lai với ánh mắt đầy thắc mắc.

Mễ Lai vội đi vài bước, nắm lấy cổ tay Lộ Hoạ Nùng, \”Nùng Nùng\”, giọng mang chút cầu khẩn.
Lộ Hoạ Nùng quay lại, lạnh nhạt nhìn cô, \”Sao vậy?\” 
Mễ Lai lại không biết phải nói gì.

Lộ Hoạ Nùng quay người lên xe của Lộ Phi Dương, nhẹ nhàng đóng cửa lại trước mặt Mễ Lai. 
Mễ Lai cúi đầu, đi theo Lý Cường. 
Lý Cường cụng vai cô, \”Sao thế? Mới lúc nãy còn vui vẻ mà.\” 
Mễ Lai lắc đầu, \”Không có gì.\”

Lộ Phi Dương lên xe, quay lại đặt chiếc gối ôm hình heo hồng lên đùi Lộ Hoạ Nùng. 
\”Tâm trạng không tốt à?\” 
Lộ Hoạ Nùng tựa đầu vào cửa kính xe, nhìn thấy Lý Cường đứng ở cổng cau mày hút thuốc, bên cạnh là Mễ Lai vẫn mang dáng vẻ buồn rầu như đang lo chuyện thiên hạ. 
Cô quay sang hỏi Lộ Phi Dương: \”Anh Thịnh không được vào đoàn phim của đạo diễn Lưu phải không?\” 
Lộ Phi Dương ngạc nhiên nhướn mày: \”Sao em biết?\”

Lộ Hoạ Nùng ngừng một lát, lại hỏi: \”Anh nghĩ em và Mễ Lai, hai bọn em, có xứng đôi không?\” 
Lộ Phi Dương vừa nhấc chân khỏi bàn đạp phanh, lại dẫm xuống. 
\”Ý em là gì?\” Anh nghiêm túc hỏi. 
Lộ Hoạ Nùng thích Mễ Lai nhiều năm như vậy, giờ chỉ còn một bước lại đột nhiên hỏi ra một câu như vậy thật khiến người ta không khỏi hoài nghi.

Lộ Hoạ Nùng không đáp. Cô từ từ hạ cửa kính xuống, nhợt nhạt gọi một tiếng: \”Mễ Lai.\” 
Nghe tiếng gọi của cô, Mễ Lai lập tức lao tới như một chú chó lớn, \”Sao vậy?\” 
Lộ Hoạ Nùng đặt cổ tay lên khung cửa xe, tựa đầu lên cánh tay mình, chầm chậm nói: \”Tớ không đi thử phim của đạo diễn Lưu.\”

Mễ Lai ngập ngừng, tay khẽ phẩy đi chút bụi lơ lửng trong không trung trước mặt. 
\”Cậu không muốn giúp tớ à?\” Cuối cùng, cô cúi người hỏi.

Lộ Hoạ Nùng chậm rãi lắc đầu: \”Tớ muốn giúp cậu, thậm chí muốn trao tất cả mọi thứ của tớ cho cậu. Nhưng Mễ Lai, tớ chỉ muốn cậu được bình an, khỏe mạnh. Cậu muốn quá nhiều thứ, chỉ sơ sẩy một chút là sẽ tự hủy hoại mình, tớ sợ sau này không thể cho cậu được nữa.\” 
Mễ Lai nhẹ nhàng đặt tay lên tay Lộ Hoạ Nùng: \”Thế còn bữa tối, vẫn đi chứ?\”

Lộ Hoạ Nùng quay đầu liếc nhìn bà nội bên trong đang vui vẻ chuẩn bị quà gặp mặt cho bố mẹ mình, nhẹ nhàng gật đầu. 
\”Đi, coi như để cho hai nhà có một lời giải thích.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.