[Bhtt – Edit Hoàn] Sông Băng Chạm Nắng Gắt – Nhị Nguyệt Diện Bao – Chương 91: Giải trí Lai Lộ – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt – Edit Hoàn] Sông Băng Chạm Nắng Gắt – Nhị Nguyệt Diện Bao - Chương 91: Giải trí Lai Lộ

Sau khi phim \”Trước Bình Minh\” đóng máy, Lộ Hoạ Nùng kiên quyết nói với Lộ Phi Dương: \”Em không thể tiếp tục đóng phim điện ảnh thế này được, em muốn đóng phim truyền hình.\”

Lộ Phi Dương nhíu mày nhắc nhở: \”Em xuất thân từ phim điện ảnh, giờ quay lại đóng phim truyền hình, chẳng phải là tự hạ cấp sao?\”
Lộ Hoạ Nùng lắc đầu, \”Đều là diễn xuất, có gì khác nhau đâu.\”

Cô không chấp nhất đến vậy với phim điện ảnh, chỉ đơn giản là muốn trở nên nổi tiếng mà thôi. Nếu không thể đóng vai nữ chính trong phim điện ảnh thì cô sẽ đi đóng vai nữ chính trong phim truyền hình. Đóng nhiều rồi, cuối cùng người ta cũng sẽ nhìn thấy cô thôi.

Trên mạng, dư luận dĩ nhiên vẫn là những lời giễu cợt một chiều, chê cô không diễn nổi phim điện ảnh, bắt đầu chuyển sang đóng những vai em gái xinh đẹp mà khờ khạo trong phim truyền hình. Thậm chí có người nói rằng chỗ dựa của cô đã sụp đổ, cơ hội trong ngành đột ngột giảm mạnh.
Nhưng Lộ Hoạ Nùng chẳng hề quan tâm. Điều không thay đổi là kịch bản thực sự nằm trong tay cô, và những ghi chú dụng tâm trên đó.

Lộ Hoạ Nùng bước chân vào làng giải trí với một khởi đầu đầy bão tố, đến hiện tại đã có thể xuất hiện lộng lẫy tại lễ trao giải Kim Lộc long trọng.
Con đường đó, cô đã đi suốt ba năm.
Từ một người vô danh ai cũng có thể chà đạp, giờ đây cô ngồi ở chính giữa, trên hàng ghế đầu của lễ trao giải. Cô cũng là ứng cử viên sáng giá nhất cho danh hiệu Nữ chính xuất sắc nhất của Kim Lộc năm nay, và chỉ còn thiếu chiếc cúp Kim Lộc này là cô sẽ hoàn thành cú Grand Slam của mình.

Nếu Lộ Hoạ Nùng giành được giải thưởng Kim Lộc năm nay, cô sẽ trở thành nữ hoàng phim truyền hình trẻ nhất hoàn tất cú Grand Slam trong lịch sử quốc nội. Các phương tiện truyền thông giải trí toàn quốc cũng tụ họp tại đây, chờ chứng kiến khoảnh khắc quan trọng trong lịch sử phim truyền hình quốc nội.

Thành phố B.
Mạch máu kinh tế của cả nước hội tụ đông đúc tại đây.

Trên nóc toà nhà cao hơn trăm tầng, gió rít lên từng đợt. Một cô gái trẻ mặc đồ thể thao, những ngón tay thon gầy nắm chặt quả táo, vừa cười vừa bước ra từ cầu thang.
\”Sao nào? Chủ tịch Kim có chỉ thị gì không?\”

Kim Kha Dương xoay người, đưa tay giữ vạt áo vest bị gió thổi tung.
\”Chủ tịch Mễ.\”

Mễ Lai cười nhẹ, cúi đầu gặm một ngụm táo, khuỷu tay hờ hững đặt lên vách kính, quay đầu nhìn ông ta, \”Không chịu nổi nữa à?\”
Khóe môi vẫn thoáng nét cười như có như không.

Kim Kha Dương nghiến răng quỳ xuống trước cô. Gió trên sân thượng thổi mạnh làm tóc ông ta bay rối tung trong không trung. Ông ta đã tung hoành ở thành phố B nửa đời người, không ngờ cuối cùng lại phải quỳ dưới chân một đàn em nhỏ hơn mình đến ba giáp.

Mễ Lai xoay người lại, cúi đầu liếc nhìn Kim Kha Dương, rồi lại quay đi như chẳng mấy để tâm.

Kim Kha Dương hơi ngẩng đầu nhìn Mễ Lai, thấy mái tóc ngắn của cô được búi sơ ở sau đầu, cố định bằng một cây trâm tre cũ, trên người vẫn là bộ đồ thể thao đen khiến người khác nghe danh đã sợ.
Trên môi cô thoáng nụ cười, nhưng đôi mắt chỉ nheo lại nhìn xuống ánh đèn neon dưới chân.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.