Kiều gia thật sự sẽ không vì Kiều Tử Câm mà triệt để đối đầu với Lâm thị.
Không phải vì Kiều thị sợ Lâm thị, mà là tại lòng của Kiều cha, khi cân nhắc kỹ lưỡng, Kiều Tử Câm cuối cùng không đáng để làm như vậy.
So với tình trạng gia đình đơn giản của Lâm gia, Kiều gia phức tạp hơn nhiều.
Kiều cha và Kiều mẫu là cuộc hôn nhân cường cường thông gia thường thấy trong hào môn, cả hai không có tình cảm, sau khi cưới với tốc độ cực nhanh mang thai Kiều Tử Câm, hai người liền bằng mặt không bằng lòng.
Sau khi Kiều Tử Câm ra đời, Kiều mẫu và Kiều cha nhanh chóng tách ra, đồng thời cả hai đều có tiểu tình nhân bao dưỡng, cả ngày scandal không ngừng và cũng không trở về nhà.
Thời gian trôi qua, Kiều mẫu dường như cảm thấy bị ràng buộc bởi Kiều gia thật là chán, không biết hai nhà liên kết thương mại gì, chỉ biết cuối cùng nàng ly hôn rồi lấy chồng xuất ngoại.
Về phần Kiều cha, sau ly hôn con riêng nữ không ngừng giáng sinh, cách hai ngày lại có thể náo ra một cái lớn tin tức, về sau không lâu dường như gặp được một cái rất có thủ đoạn nữ nhân, lớn bụng trực tiếp đăng đường nhập thất thành Kiều thái thái.
Thế là, Kiều Tử Câm từ nhỏ cha không thương mẹ không yêu, trong nhà ngoài cũng đều có em trai em gái nhìn chằm chằm vị trí người thừa kế của nàng, tình cảnh cũng không an ổn.
Về phần Kiều cha? Hài tử càng nhiều, ôn nhu hương một say, nơi nào còn vì cái này vợ trước sinh không lấy vui nữ nhi mà đem hết toàn lực phí công phu.
Lâm Tinh Trúc sợ Bạch Hi Anh quá lo lắng, dăm ba câu kể sơ qua tình cảnh của Kiều Tử Câm hiện tại cho nàng nghe.
Bạch Hi Anh mím môi, như có điều suy nghĩ gật đầu.
Một lát sau, nàng nhấp miệng cà phê, nhìn người ngồi đối diện, có chút bận tâm: \”Ba cô biết sự tình của tôi, hắn không ngại a?\”
\”Hắn để ý cái gì?\” Lâm Tinh Trúc dáng vẻ thanh thản, buồn cười nói: \”Cô không biết, hắn nghe được tôi có bạn gái xong còn la hét muốn tôi mang bạn gái về nhà đâu.\”
Lâm Tinh Trúc nhún vai, nghĩ đến Lâm phụ tối hôm qua dáng vẻ vui mừng mà cảm thấy buồn cười.
Bạch Hi Anh tưởng tượng hình tượng đó, cười một tiếng.
Nàng tự nhiên cũng đã gặp qua Lâm phụ.
Chẳng qua là tại Lâm Tinh Trúc bị đưa vào ngục giam, Lâm phụ tìm tới cầu nàng thả Lâm Tinh Trúc một con đường, vì thế hắn nguyện ý tan hết gia tài.
Chẳng qua nàng cần nhiều tiền như vậy có tác dụng gì đâu? Bạch Hi Anh nghĩ, nàng không còn cuộc sống yên tĩnh lại được, và tất cả kẻ đầu têu, chẳng lẽ không nên vì nàng mà trả giá đắt sao?
Về sau Bạch Hi Anh không còn gặp lại cái kia cao lớn thẳng tắp nam nhân, ký ức mơ hồ hình tượng bên trong chỉ để lại một dáng vẻ tang thương bóng lưng.
\”Cô hãy chuẩn bị sẵn sàng.\” Lâm Tinh Trúc dừng một chút, nhìn Bạch Hi Anh nói: \”Cha tôi… Thật sự có thể sẽ muốn gặp mặt cô .\”