[Bhtt] [Edit-Hoàn] Sau Khi Giả Chết, Nữ Chủ Vì Ta Nhập Ma – Nhân Gian Điềm Chanh – Chương 81: Cố nhân đến – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt] [Edit-Hoàn] Sau Khi Giả Chết, Nữ Chủ Vì Ta Nhập Ma – Nhân Gian Điềm Chanh - Chương 81: Cố nhân đến

Giang Thu Ngư nói không động vào, coi như thật sự thu hồi tay của mình, thân thể lười biếng tựa vào giường, ngay cả ánh mắt vẫn luôn đặt trên người hồ ly đỏ cũng thu về.

Nàng không biết từ đâu móc ra một quyển thoại bản, đầu ngón tay trắng nõn lật giở từng trang sách say sưa đọc.

Hồ ly đỏ lập tức có chút kinh ngạc, cúi đầu nhìn móng vuốt của mình, trong đôi mắt đen láy vậy mà rõ ràng lóe lên vẻ ủy khuất.

Giang Thu Ngư giả vờ lạnh nhạt, kỳ thực lại vụng trộm dùng ánh mắt liếc nhìn con hồ ly đỏ, thấy vậy không khỏi cong cong khóe môi.

Một lúc lâu sau, hồ ly đỏ mới vẫy vẫy đuôi, nhẹ nhàng nhảy vào lòng Giang Thu Ngư, dùng tai cọ xát ngón tay nàng.

Rốt cuộc không phải hồ ly thật sự, dù biến thành hình dáng hồ ly, nhưng vẫn không biết cách lấy lòng chủ nhân.

Giang Thu Ngư dứt khoát đặt quyển thoại bản xuống, đưa tay ôm hồ ly lên, lẩm bẩm: \”Cũng không biết Thanh Hành Quân có phát hiện ngươi mất tích không, tiểu hồ ly không thể chạy loạn khắp nơi, ta đưa ngươi về phòng Thanh Hành Quân.\”

Hồ ly đỏ được nàng ôm trong ngực lập tức cứng đờ, cái đuôi phía sau rũ xuống, trông rất ỉu xìu.

Giang Thu Ngư biết rõ chuyện gì xảy ra, nhưng vẫn giả vờ không biết, ôm hồ ly mở cửa phòng mình, quay người đi sang phòng bên cạnh.

Nàng đứng trước cửa phòng Lâm Kinh Vi, giơ tay gõ cửa, \”Thanh Hành Quân, ngài có ở đó không?\”

Hồ ly trong ngực híp mắt, cái đuôi vừa rồi còn ủ rũ lại bắt đầu vẫy vẫy, hai tai trên đầu cũng rung rung, vẻ mặt không hề hoảng hốt.

Thấy vậy, Giang Thu Ngư có dự đoán trong lòng.

Quả nhiên lát sau, cánh cửa đóng chặt bị người từ bên trong mở ra, lộ ra khuôn mặt thanh lãnh lạnh lùng của Lâm Kinh Vi.

\”Có chuyện gì?\”

Người này có lẽ vừa tắm xong, trên người chỉ mặc áo trong mỏng manh, tóc mai rũ xuống hơi ẩm ướt, một giọt nước nhỏ giọt xuống, trượt theo làn da vào vạt áo.

Hơi nước ẩm ướt khiến vẻ u ám trên mặt Lâm Kinh Vi nhạt đi mấy phần, nàng ngược sáng, đôi mắt đỏ nhạt càng thêm sâu thẳm, như ẩn chứa vô vàn cảm xúc.

Giang Thu Ngư đưa hồ ly tới, \”Vừa rồi không biết từ đâu nhảy ra một con hồ ly đỏ, Thanh Hành Quân, cô nuôi nó sao?\”

Lâm Kinh Vi hờ hững liếc nhìn con hồ ly đỏ trong ngực nàng, vẻ mặt không chút thay đổi, \”Phải.\”

Giang Thu Ngư thở dài, \”Tiểu hồ ly này không biết sao, lại chạy vào phòng ta, Thanh Hành Quân, ngài phải trông coi nó cẩn thận.\”

Nàng đưa hồ ly đến trước mặt Lâm Kinh Vi, xem ra, Lâm Kinh Vi không phải là không thu phục được.

Từ khi gặp gỡ đến nay, Giang Thu Ngư chưa từng thấy Lâm Kinh Vi vui vẻ, lúc này cũng vậy.

Khuôn mặt Lâm Kinh Vi ẩn trong bóng tối, khí thế áp người đến nghẹt thở, chỉ cần liếc mắt cũng khiến người run rẩy.

Giang Thu Ngư dù không sợ uy áp của nàng, nhưng vẫn giả vờ sợ hãi, nhét hồ ly vào lòng Lâm Kinh Vi, vội vàng luống cuống, đầu ngón tay nàng lướt qua cổ tay Lâm Kinh Vi, dường như để lại một sợi linh lực, nhạt đến mức khó ai nhận ra.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.