Hạ Vân Kỳ ngẩn người, không nói gì, hắn suy tư một lúc lâu, mới nói, \”Hoàn Hoà dễ khống chế hơn, bởi vì chuyện Lâm Kinh Vi nhập ma, hắn hận Ma Tôn rất sâu. So sánh ra, Trường Lưu tâm tư nhiều hơn, hắn và Phượng Án đều nghiêng về Lâm Kinh Vi.\”
Nói đến đây, hận ý trong lòng Hạ Vân Kỳ lại sâu thêm vài phần.
Rõ ràng mấy người bọn họ đều là đồ đệ của hắn, kết quả là, hắn người sư tôn này bị đại đồ đệ đánh trọng thương, các đồ đệ lại hướng về đại đồ đệ, Phượng Án càng vì vậy mà xa cách hắn, đã lâu chưa về Thanh Hà Kiếm Phái.
Chỉ có Hoàn Hoà còn nguyện ý tin tưởng hắn, đứng về phía hắn.
Phó Tinh Dật nghe xong lời Hạ Vân Kỳ, không nhịn được cười ha hả vài tiếng, \”Không hổ là ngươi, Hạ chưởng môn.\”
Lời này nghe vô cùng chói tai, mang theo một sự giễu cợt nồng nặc.
Hạ Vân Kỳ cố nhịn xuống cơn giận trong lòng, không nói gì.
Hắn biết ý nghĩ của mình quá ích kỷ, Hoàn Hoà là người duy nhất đứng về phía hắn, hắn lại muốn lợi dụng Hoàn Hoà, không hề để ý đến sống chết của Hoàn Hoà.
Nhưng Phó Tinh Dật thì là thứ tốt đẹp gì?
Chẳng phải chính hắn đã đưa ra chủ ý này sao?
Phó Tinh Dật sau khi cười xong, cũng không khỏi cảm thấy hài lòng vì sự thức thời của Hạ Vân Kỳ, \”Hạ chưởng môn đã nói vậy, ta sẽ không khách khí.\”
Vô luận là Hoàn Hoà hay Phó Trường Lưu, đối với hắn mà nói đều không khác biệt mấy, hắn chỉ để ý đến thân phận của bọn họ mà thôi.
Thật ra nếu muốn kế hoạch thuận lợi hơn, người thích hợp nhất là Phượng Án, chỉ là làm vậy dễ đả thảo kinh xà, Phó Tinh Dật suy nghĩ rồi vẫn quyết định chọn Hoàn Hoà.
Hạ Vân Kỳ kiêng kị thân phận của Phó Tinh Dật, dù bị hắn giễu cợt một phen, cũng không dám lên tiếng phản bác.
Hận ý trong lòng hắn càng thêm mãnh liệt, đổi lại trước kia, ai dám trước mặt hắn làm càn như vậy?
Phó Tinh Dật mặc kệ hắn nghĩ gì, hắn đứng dậy, thu bộ dạng chật vật của Hạ Vân Kỳ vào đáy mắt, trong giọng nói thêm vài phần khinh miệt, \”Ma Tôn đã không chết, chắc hẳn rất nhanh sẽ tìm tới cửa.\”
Biểu tình trên mặt Hạ Vân Kỳ đột nhiên cứng đờ, hắn chưa quên mình đã đối xử với Ma Tôn như thế nào, với tính cách của Ma Tôn, chẳng lẽ sẽ không lăng trì hắn, nghiền xương hắn thành tro?
Phó Tinh Dật thấy hắn không nói gì, lại nói, \”Ngươi sẽ không thật sự cho rằng, Lâm Kinh Vi sẽ còn che chở ngươi chứ?\”
Hạ Vân Kỳ đương nhiên không nghĩ như vậy, Lâm Kinh Vi lúc trước không giết hắn, chẳng qua là muốn giữ lại hắn, để hắn chịu hết tra tấn thôi, điểm này Hạ Vân Kỳ vẫn rõ ràng.
Hắn biết rõ lúc này Thanh Hà Kiếm Phái không phải là đối thủ của Lâm Kinh Vi và Giang Thu Ngư, Phó Tinh Dật đã cố ý nhắc đến chuyện này trước mặt hắn, nhất định đã có biện pháp đối phó, Hạ Vân Kỳ hít sâu một hơi, \”Ngươi nói nên làm thế nào?\”