Dưới bóng cây, Cố Hiệp Hiệp vừa ăn kem vừa nhìn chiếc xe dừng lại ở giao lộ. Từ xe, hai người bước xuống.
Người đầu tiên là một cô gái cao ráo, mặc áo thun rộng thùng thình màu nhạt phối với quần jeans ống rộng. Bên cạnh cô là một cô gái khác mặc áo dệt kim dài tay màu xanh lam, cổ áo hơi trễ, bên trong phối với dây đeo màu nhạt và váy đuôi cá dài qua gối. Hai người nắm tay nhau, đeo kính râm, bước về phía Cố Hiệp Hiệp như thể họ vừa bước ra từ một trang bìa tạp chí.
Cố Hiệp Hiệp khựng lại khi đang ăn kem, mắt trợn tròn, rồi bắt đầu ho khan.
Hai người đó không ai khác chính là Diệp Tri Tầm và Ngu Lê. Vừa trở lại Cảng Thành, thay vì về thẳng Duy Cảng Uyển, họ ghé ngay siêu thị nơi Cố Hiệp Hiệp đang làm.
\”Cậu không sao chứ?\” Diệp Tri Tầm bước tới vỗ nhẹ lưng Cố Hiệp Hiệp.
\”Mình… mình không sao, thật sự không sao! Chỉ là… chỉ là cảm thấy hơi muốn khóc. A Tầm, cậu giấu mình kỹ quá đấy!\” Cố Hiệp Hiệp nghẹn ngào, như muốn bật khóc.
Cố Hiệp Hiệp đã hỏi Diệp Tri Tầm rất nhiều lần qua điện thoại, nhưng Diệp Tri Tầm chỉ đáp ngắn gọn: \”Gặp rồi nói.\” Kết quả là, vừa gặp mặt đã bị chọc giận.
\”Chào em, Cố Hiệp Hiệp. Là lỗi của tôi. Tôi đã yêu cầu A Tầm giữ bí mật. Thật xin lỗi,\” Ngu Lê từ phía sau Diệp Tri Tầm bước tới, nhẹ nhàng lên tiếng.
\”Chị… Chị. Không… không sao đâu, em chỉ đùa với A Tầm thôi,\” Cố Hiệp Hiệp lúng túng, mặt đỏ bừng, giọng nói líu ríu.
\”Hôm nào mình mời cậu ăn cơm để cảm ơn vì đã giúp chăm sóc A Vi lần này. À mà, A Vi đâu rồi?\” Diệp Tri Tầm cười khẽ khi thấy dáng vẻ ngượng ngùng của Cố Hiệp Hiệp, liền đổi chủ đề.
\”Đó, cậu xem đầu ai to nhất nhất là biết ngay. Không sợ nóng thật đấy. Mình lo em ấy cảm nắng nên mua mấy chai nước đá chờ sẵn,\” Cố Hiệp Hiệp chỉ về phía cửa siêu thị, nơi một người đang phát tờ rơi khuyến mãi.
Đội chiếc mũ rộng vành, đeo kính râm, gương mặt tươi cười, Diệp Tri Vi vụng về đưa từng tờ rơi cho những người qua đường.
Diệp Tri Tầm không ngờ rằng lời nói đùa của mình khi trước – \”Em có thể thử xem\” – lại khiến Diệp Tri Vi thực sự đi làm công việc này! Trong tiết trời oi bức, nhiệt độ gần 40 độ, quả thật rất dễ cảm nắng.
\”Để mình gọi em ấy nghỉ ngơi một chút,\” Diệp Tri Tầm nói.
\”Không được đâu. Em ấy bảo phải làm đủ giờ mới nhận được tiền lương. Mình khuyên thế nào em ấy cũng không chịu nghỉ,\” Cố Hiệp Hiệp lắc đầu.
\”Để tôi,\” Ngu Lê lên tiếng.
\”Chị, em đi cùng chị,\” Diệp Tri Tầm lập tức đề nghị.
\”Em ở lại đây, ngồi xuống và đừng nhúc nhích,\” Ngu Lê nói dứt khoát, bước đi, khiến Diệp Tri Tầm ngoan ngoãn ngồi xuống cạnh Cố Hiệp Hiệp.
\”Nữ thần đúng là khí chất ngút trời! A Tầm, cậu… thật sự rất nghe lời,\” Cố Hiệp Hiệp kinh ngạc, ghé sát Diệp Tri Tầm trêu chọc.