Thời gian gần đây, thời tiết ở Thượng Kinh oi bức, không một chút gió.
Chiều hôm ấy, Diệp Tri Tầm đến sân bay và được hai người đến đón. Một trong số đó là trợ lý sinh hoạt của ba cô – Diệp Thận Hành. Người này thường xuyên chịu trách nhiệm sắp xếp hành trình cho Diệp Tri Vi, đồng thời thay ba mẹ chăm sóc cô ấy.
Vừa nhìn thấy Diệp Tri Tầm, trợ lý liền nhận ra ngay:
\”Sao lại là cô? A Vi đâu?\” Trợ lý hỏi.
Diệp Tri Tầm biết không thể giấu được nữa, bèn thẳng thắn:
\”Nó không muốn tham dự vũ hội. Tôi đã sắp xếp để nó ở chỗ tôi.\”
Trợ lý có phần lo lắng cho Diệp Tri Vi, nhưng cũng không còn cách nào khác. Cuối cùng, trợ lý gọi điện cho Diệp Thận Hành để báo cáo sự việc.
\”Thật hồ đồ! A Vi vốn không hiểu chuyện, còn để nó ở một nơi xa lạ như vậy, lỡ xảy ra chuyện thì sao?\” Diệp Thận Hành tức giận, bảo trợ lý đưa máy cho Diệp Tri Tầm.
Diệp Tri Vi tuy bằng tuổi với Diệp Tri Tầm nhưng tính cách hai người hoàn toàn khác biệt.
Diệp Tri Vi có phần trẻ con và đơn thuần hơn. Vì sở hữu chỉ số thông minh vượt trội so với bạn bè đồng trang lứa, từ nhỏ cô đã tập trung học tập, đến mười mấy tuổi đã hoàn thành chương trình đại học. Sau đó, cô tiếp tục lao vào nghiên cứu, gần như không có thời gian cho bản thân, cũng như thiếu kỹ năng sống.
\”Con đã nhờ bạn cùng phòng chăm sóc nó. A Vi đã hơn hai mươi tuổi rồi, con nghĩ nó cũng cần chút thời gian tự do. Hiện tại con đã tới tham dự vũ hội, liệu ba có thể để nó tự do một chút không?\” Diệp Tri Tầm nói, vẻ mặt không mấy vui vẻ.
Diệp Thận Hành im lặng một lúc, rồi chỉ nói:
\”Con cứ lo tham dự vũ hội đi.\”
Sau khi cúp máy, tâm trạng Diệp Tri Tầm càng thêm nặng nề.
Trợ lý của cha đưa Diệp Tri Tầm đến khách sạn nơi tổ chức vũ hội, trao thư mời và hỗ trợ cô hoàn tất thủ tục nhận phòng trước khi rời đi. Thân phận của Diệp Tri Tầm sẽ được công bố trong đêm vũ hội, hiện tại, những người tham dự vẫn chưa biết gì về cô.
Người tiếp đón Diệp Tri Tầm âm thầm đánh giá cô gái trẻ này. Một người ăn mặc đơn giản, vẻ ngoài bình thường, lại rất xa lạ. Làm sao cô có thể tham dự một vũ hội đẳng cấp như vậy? Chắc chắn không thể chỉ dựa vào ngoại hình!
Những người tham gia lễ trưởng thành này đều thuộc giới thượng lưu hoặc là con cái các tinh anh trong xã hội. Nếu có người xuất thân bình thường, họ cũng phải đạt được thành tựu đặc biệt nào đó mới được mời đến.
Mặc dù trong lòng đầy nghi hoặc, nhân viên vẫn giữ thái độ lễ phép và chu đáo. Dẫu thế nào, một khi đã được mời đến đây, tất cả khách đều không phải người tầm thường.
Diệp Tri Tầm với vẻ mặt lãnh đạm, chỉ chào hỏi qua loa rồi im lặng. Cô vốn không hứng thú với vũ hội này, lại thêm tâm trạng không tốt nên càng không muốn giao tiếp hay thưởng thức bất cứ điều gì.
Những người tham dự vũ hội, dù là Alpha hay Omega, đều được sắp xếp ở khách sạn năm sao của ban tổ chức. Diệp Tri Tầm được đưa đến căn phòng đã chuẩn bị sẵn, không chút quan tâm đến sự phô trương nơi đây.