[Bhtt] [Edit/Hoàn] Sau Khi Đánh Dấu Nhầm Chị Của Bạn Gái Cũ – Chương 82 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt] [Edit/Hoàn] Sau Khi Đánh Dấu Nhầm Chị Của Bạn Gái Cũ - Chương 82

Ngu Lê tỉnh dậy, mở mắt ra liền thấy Diệp Tri Tầm. Trong thoáng chốc, nàng ngẩn người, phân không rõ giữa giấc mơ và hiện thực.

\”Tỷ tỷ!\” Diệp Tri Tầm nhìn nàng, nở một nụ cười yếu ớt, giọng nói khàn khàn, mệt mỏi.

Nghe giọng Diệp Tri Tầm, ánh mắt Ngu Lê dần trở nên tỉnh táo. Nàng lập tức đứng dậy, cúi xuống gần Diệp Tri Tầm, nhẹ nhàng kiểm tra trán của cô. Nhiệt độ cơ thể vẫn bình thường.

\”Em cảm thấy thế nào?\” Ngu Lê hỏi, giọng trầm thấp.

\”Tỷ tỷ, em cảm thấy… cũng ổn.\” Diệp Tri Tầm nói, cố tỏ ra nhẹ nhàng để không làm Ngu Lê lo lắng, dù thật tâm cơ thể cô đang rất đau.

Ngu Lê nhìn sắc mặt nhợt nhạt của Diệp Tri Tầm, giọng nói yếu ớt hơn hẳn ngày thường, trong lòng không khỏi thở dài.

\”Đau thì cứ nói đau. Muốn gì thì bảo tôi. Em nghĩ không nói ra thì tôi sẽ không lo lắng sao?\” Giọng Ngu Lê nhẹ nhàng nhưng tràn đầy trách cứ dịu dàng.

Nghe vậy, hốc mắt Diệp Tri Tầm đột nhiên nóng lên, nhưng cô chỉ cố gắng mỉm cười.

Ngu Lê khẽ vuốt mặt và tóc Diệp Tri Tầm, ánh mắt dịu dàng đến mức tưởng như băng tuyết trong lòng nàng đã tan chảy.

Diệp Tri Tầm nhận ra Ngu Lê dường như đã thay đổi chút gì đó. Nàng trở nên mềm mại, gần gũi và chủ động hơn. Nhưng điều khiến Diệp Tri Tầm tiếc nuối là, hiện tại, cô không thể cử động để ôm lấy Ngu Lê hay hôn nàng như lòng mong muốn.

Như thể đọc được suy nghĩ của Diệp Tri Tầm, Ngu Lê cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên trán cô.

Diệp Tri Tầm nở nụ cười rạng rỡ, đôi mắt cong lên như trăng lưỡi liềm, trông như thể nụ hôn ấy là món quà lớn nhất trên đời.

Nhìn dáng vẻ đó, trong lòng Ngu Lê không khỏi nhói đau.

\”Tôi gọi bác sĩ đến kiểm tra cho em. Xem xem có thể uống nước hay ăn gì không.\” Ngu Lê lại khẽ hôn lên trán cô, giọng nói dịu dàng.

Sau đó, nàng nhấn chuông gọi bác sĩ. Chẳng mấy chốc, bác sĩ và y tá đã đến kiểm tra kỹ càng.

\”Tình trạng sau phẫu thuật ổn định, các chỉ số đều bình thường.\” Bác sĩ nói, khiến Ngu Lê thở phào nhẹ nhõm.

Khi bác sĩ rời đi, Ngu Lê cẩn thận giúp Diệp Tri Tầm súc miệng, lau mặt và tay, rồi chuẩn bị nước ấm theo hướng dẫn của bác sĩ để cô bổ sung nước.

Diệp Tri Tầm muốn nói chuyện với Ngu Lê nhiều hơn, nhưng cô không có sức. Thuốc giảm đau chỉ khiến cơn đau bớt đi phần nào, nhưng toàn thân vẫn mệt mỏi rã rời.

Cô lặng lẽ quan sát Ngu Lê. Nhìn nàng vụng về nhưng rất nghiêm túc và cẩn thận chăm sóc mình, lòng Diệp Tri Tầm như mềm đi, quên cả những cơn đau.

Sau khi uống nước, khi chuẩn bị ăn gì đó, điện thoại của Ngu Lê bỗng đổ chuông.

\”Ừ, tôi ở tầng ba, phòng 302. Được, cô cứ lên đây.\” Ngu Lê nói ngắn gọn rồi cúp máy.

Diệp Tri Tầm nhìn Ngu Lê, ánh mắt thoáng nét tò mò.

\”Em bị thương là chuyện lớn, tôi không dám giấu người nhà em. Tôi đã gọi điện cho chị họ của em, cô ấy đã đi chuyến bay sớm nhất đến đây.\” Ngu Lê giải thích đơn giản.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.