Khi đến nơi, Diệp Tri Tầm vác hành lý từ máy bay xuống, tay nắm chặt tay Ngu Lê, dẫn nàng ra ngoài.
Tuyết nhỏ bay lất phất trong không khí, cảnh vật bên ngoài cửa kính phủ đầy tuyết trắng. Trên người Ngu Lê là chiếc áo lông dài tới mắt cá chân, chiếc mũ lông mềm mịn thay thế chiếc mũ len thường ngày. Khẩu trang và khăn quàng cổ quấn hai vòng, che kín nửa khuôn mặt. Cả người nàng trông dày cộm, mập mạp chưa từng thấy.
Ngu Lê để mặc Diệp Tri Tầm dắt tay, theo dòng người đi ra khỏi máy bay.
Nàng thoáng bối rối, đã nhiều năm rồi không ra ngoài như thế này – không có vệ sĩ, không có trợ lý, chỉ có Diệp Tri Tầm bên cạnh, giữ giấy tờ và mọi thứ giúp nàng. Một phần trong nàng lo lắng: nếu Diệp Tri Tầm bỏ rơi nàng ở nơi này, có lẽ nàng sẽ không thể tự mình trở về.
Nhưng sâu trong tiềm thức, Ngu Lê tin tưởng Diệp Tri Tầm. Nàng biết Diệp Tri Tầm sẽ không bao giờ làm thế, vì vậy cô an tâm đi theo. Có lẽ do đang trong kỳ phát tình, đầu óc nàng cũng mơ màng hơn bình thường.
Sau khi lấy hành lý, Diệp Tri Tầm dẫn Ngu Lê ra cửa. Khi đang cúi đầu kiểm tra điện thoại để gọi xe, cô nhận được tin nhắn từ chị họ Diệp Tri Ý:
[A Tầm, bên ngoài tuyết lớn, mẹ chị không yên tâm sợ em không gọi được xe, nên bảo chị tới đón. Chị đang chờ em ở cổng.]
Diệp Tri Tầm hơi nhíu mày. Trước khi rời đi, cô đã gọi điện nói không cần đón, vậy mà Diệp Tri Ý vẫn đến. Trong trời tuyết thế này, không thể để chị họ đến rồi quay về tay không. Nhưng nếu để lộ sự có mặt của Ngu Lê, chuyện hai người chắc chắn sẽ bị chú ý.
Diệp Tri Tầm nghĩ nhanh, cúi đầu ghé sát tai Ngu Lê, nhẹ giọng hỏi:
\”Tỷ tỷ, chị họ của em tới đón. Chúng ta cùng chị ấy về nhà, được không? Chị ấy rất tốt, cứ nói là tình cờ gặp nhau thôi. Được chứ?\”
Ngu Lê ngẫm nghĩ, hơi gật đầu.
\”Được.\”
Sự tỉnh táo trong đầu Ngu Lê lúc này dần trở lại. Nàng nhận ra việc Diệp Tri Tầm sắp xếp để nàng ở lại nông trại của chú dì mà không để gia đình biết là một điều không thực tế. Bây giờ, lại có thêm chị họ đến đón, mọi chuyện có lẽ sẽ càng khó giấu.
Ngu Lê cảm giác như có một lực kéo không thể cưỡng lại đang thúc giục mình tiến về phía trước, khiến đầu nàng có chút nhức. Nhưng đã đến rồi, nàng không thể quay lại được.
Nếu giờ để nàng rời xa Diệp Tri Tầm mà tự mình tìm đường, chắc chắn nàng sẽ lạc lối, không biết phải làm gì. Sâu trong lòng, Ngu Lê cũng không muốn tách khỏi Diệp Tri Tầm. Nàng tự trấn an rằng có lẽ người thân của Diệp Tri Tầm sẽ không nghĩ đến mối quan hệ đặc biệt giữa hai người.
Đang nghĩ ngợi, hai người đã bước qua khu vực thông hành. Khi vừa thấy người đến đón, Ngu Lê lập tức nghe thấy tiếng gọi lớn:
\”A Tầm!\”
Nàng nhìn về phía trước, thấy một người phụ nữ đứng phía ngoài hàng rào chắn, đang vẫy tay về phía hai người. Đó hẳn là chị họ của Diệp Tri Tầm. Lúc này, bàn tay Ngu Lê vẫn được Diệp Tri Tầm nắm chặt. Nàng hơi khựng lại, định rút tay ra.