[Bhtt] [Edit/Hoàn] Sau Khi Đánh Dấu Nhầm Chị Của Bạn Gái Cũ – Chương 132 Phiên Ngoại – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt] [Edit/Hoàn] Sau Khi Đánh Dấu Nhầm Chị Của Bạn Gái Cũ - Chương 132 Phiên Ngoại

Mỗi lần hít thở, Diệp Tri Tầm lại cảm nhận được một mùi hương dễ chịu, dù chỉ mới rời đi hai ngày, nhưng cô vẫn luôn nhớ về Ngu Lê. Cảm giác nhớ nhung ấy càng lúc càng mạnh mẽ, càng muốn được gần gũi hơn, nhưng cũng không muốn làm phiền Ngu Lê, nên cô chỉ lặng lẽ ôm lấy nàng, cảm nhận sự an ủi từ cái ôm ấm áp ấy.

\”Tỷ tỷ, chị không ngủ à?\” Ngu Lê nghe thấy tiếng của Diệp Tri Tầm, quay sang nhìn cô, nhẹ nhàng nói. \”Hai đứa nhỏ đã ngủ rồi, nhưng cứ kể chuyện mãi, thật khó dỗ chúng ngủ.\”

Diệp Tri Tầm ngồi gần Ngu Lê, cọ cọ vào nàng, cảm giác được sự ấm áp và bình yên.

\”Khổ cực em rồi.\” Ngu Lê cười nhẹ, từ từ nhắm mắt lại, rồi hôn nhẹ lên môi Diệp Tri Tầm như một cách an ủi.

Chỉ trong chốc lát, chiếc áo ngủ của Ngu Lê trở thành một rào cản. Diệp Tri Tầm định kéo áo nàng ra, nhưng bất ngờ cảm nhận được cơ thể Ngu Lê cứng đờ. Cô quay lại nhìn và phát hiện hai đứa trẻ đã thức dậy từ bao giờ, đang nhìn chằm chằm vào họ với đôi mắt đen láy.

\”Đoàn Đoàn tỉnh rồi, muốn qua đây vì sợ tối, bảo mẹ ôm một chút.\” Cầu Cầu bình tĩnh nói, còn Đoàn Đoàn thì nhìn họ đầy hứng thú.

\”Mẹ Mommy hai người chơi trò hôn hôn sao? Chúng con cũng muốn chơi!\” Đoàn Đoàn nói một cách ngây ngô, mắt sáng long lanh, nhìn đầy tò mò.

Diệp Tri Tầm xấu hổ, cảm thấy như muốn trốn đi. Nếu cô biết trước thì đã đóng cửa lại rồi.

Hai đứa trẻ còn nhỏ, ban đầu rất ngoan ngoãn ngủ riêng, nhưng dần dần chúng bắt đầu muốn ngủ cùng Diệp Tri Tầm và Ngu Lê. Mới đầu thì dễ thương, nhưng giờ thì chúng không chịu ngủ riêng, cứ thích vào phòng của hai người.

\”Trên sàn lạnh lắm, lên giường đi.\” Ngu Lê vỗ vỗ tay, gọi hai đứa trẻ lại gần.

Diệp Tri Tầm im lặng nhìn hai đứa trẻ vật lộn để bò lên giường, cô đưa tay bế từng đứa lên và đặt chúng vào giữa hai người, đắp chăn kín.

Hai đứa nhỏ còn mắt to tròn, nhìn khắp nơi với ánh mắt sáng lấp lánh như những viên ngọc, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo, lông mi dài như ẩn chứa một bí mật nào đó. Trong ánh đèn mờ ảo, chúng trông như thiên thần.

\”Mẹ, Mommy, con muốn chơi trò hôn hôn, muốn hôn lên miệng.\” Đoàn Đoàn ngây ngô nói, rồi lại định lại gần Ngu Lê.

Diệp Tri Tầm lập tức ngăn lại, kéo đứa trẻ ra xa. \”Không được!\” Cô vội vàng giải thích. \”Hôn môi không phải là trò chơi. Khi lớn lên, khi gặp người mình thích, các con mới có thể hôn người ta, không thể tùy tiện hôn người khác. Như vậy không vệ sinh đâu. Có rất nhiều vi khuẩn nhỏ mà chúng ta không thấy được, chúng có thể vào miệng đấy!\”

Đoàn Đoàn hơi sợ, mở miệng để Diệp Tri Tầm kiểm tra xem có vi khuẩn không.

\”Không phải đâu, con rất sạch sẽ mà.\” Cầu Cầu lại không sợ, tự tin đáp lại.

Ngu Lê nhìn Diệp Tri Tầm với ánh mắt hài hước rồi nhẹ nhàng vỗ vỗ đầu hai đứa trẻ, hôn lên trán từng đứa.

\”Thôi nào, đừng đùa nữa, đã muộn rồi. Ngày mai các con còn phải đến trường nữa. Hãy ngủ đi nhé, ai nhắm mắt trước sẽ thắng.\” Ngu Lê dịu dàng nói với hai đứa trẻ, nhẹ nhàng vỗ lưng chúng.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.