[Bhtt] [Edit/Hoàn] Sau Khi Đánh Dấu Nhầm Chị Của Bạn Gái Cũ – Chương 122 Phiên Ngoại – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt] [Edit/Hoàn] Sau Khi Đánh Dấu Nhầm Chị Của Bạn Gái Cũ - Chương 122 Phiên Ngoại

Ôn Mạn Khanh, một trong những ảnh hậu nổi tiếng và là biểu tượng sắc thái của giới giải trí, là một cái tên mà ai cũng ngưỡng mộ.

Xuất thân từ cô nhi viện, không gia thế, không hậu thuẫn, cô dùng chính nhan sắc độc đáo và khí chất của mình để từng bước tiến vào giới giải trí. Niên thiếu, cô nổi tiếng như một \”bình hoa di động\”. Nhưng bằng nỗ lực không ngừng, cô phá vỡ định kiến, chứng minh bản thân là một diễn viên thực lực.

Dù luôn xuất hiện với vẻ ngoài lạnh lùng, dửng dưng, tưởng chừng không gì có thể khiến cô bận lòng, nhưng không ai biết rằng mỗi tháng Ôn Mạn Khanh đều dành thời gian đến viện phúc lợi làm tình nguyện viên, kiên trì suốt mười năm kể từ khi rời nơi đây.

Gần đây, khi đến viện phúc lợi, cô nghe các em nhỏ nhắc về một cái tên mới lạ: Diệp lão sư.

\”Diệp lão sư cái gì cũng biết làm!\”
\”Diệp lão sư xinh đẹp lắm!\”
\”Diệp lão sư thường mang đồ ngon đến cho chúng em, còn kể chuyện rất thú vị.\”
\”Diệp lão sư tốt lắm, chính cô ấy đã quyên tiền xây phòng thí nghiệm mới và sửa lại nơi ở của chúng ta.\”
\”Có hai bạn bị bệnh tim cũng được Diệp lão sư hỗ trợ chi phí phẫu thuật.\”

Dường như không chỉ các em nhỏ, mà cả nhân viên ở viện cũng hết lời khen ngợi Diệp lão sư – một người vừa ấm áp, vừa tận tâm.

Ôn Mạn Khanh bắt đầu cảm thấy tò mò về con người này. Giữa giới giải trí đầy màu sắc mà cô đã quá quen thuộc, kiểu người như Diệp lão sư lại có sức hút đặc biệt đối với cô.

Một ngày nọ, viện phúc lợi xảy ra sự cố: một em nhỏ bị khuyết tật trí tuệ đột nhiên mất tích. Tin tức này nhanh chóng lan truyền, và đúng lúc đó, Ôn Mạn Khanh đang nghỉ ngơi vì mưa lớn khiến công việc bị đình trệ.

Không chút chần chừ, cô lập tức lái xe đến viện phúc lợi để hỗ trợ tìm kiếm.

Trời hôm đó mưa rất lớn, từng cơn gió quật vào mặt. Ôn Mạn Khanh mặc áo mưa, đeo mặt nạ bảo hộ, lội qua những con đường đầy bùn lầy, một chân lún một chân trượt, cố gắng tìm kiếm trong vô vọng.

Khu vực gần đó có một bãi đất trống hoang tàn do phá bỏ di dời, Ôn Mạn Khanh quyết định đến tìm kiếm ở đây. Tuy nhiên, cô không tìm thấy người đâu mà lại bất cẩn bước vào một vũng nước sâu, trượt ngã khiến chân va vào một thanh thép sắc nhọn, máu chảy không ngừng.

Cô cố bước đi vài bước, nhưng cơn đau dữ dội khiến từng bước chân như xé lòng. Định lấy điện thoại để liên lạc, nhưng phát hiện nó đã rơi ra và chìm trong vũng nước đục ngầu. Dù mò mẫm một hồi mới tìm lại được, nhưng chiếc điện thoại đã ngấm nước quá lâu và không thể bật lên.

Trời mưa như trút nước, xung quanh chỉ toàn là cảnh hoang tàn đổ nát. Không có điện thoại, cũng không có chỉ dẫn, việc rời khỏi đây trở thành một bài toán khó.

Ôn Mạn Khanh tìm một góc nhỏ tránh mưa, cố gắng xử lý vết thương. Đúng lúc này, trong màn mưa nhòe nhoẹt, một bóng người đang bước tới gần.

Đó là một người phụ nữ khoác áo mưa màu xanh, vóc dáng cao ráo, khuôn mặt thanh tú, đặc biệt là đôi mắt đen trong veo như mặt nước mùa thu. Trên lưng cô là một đứa trẻ mặc áo mưa vàng – chính là đứa bé mất tích mà họ đang tìm kiếm.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.