Tối hôm trước, hai người đã đến khách sạn sớm để chuẩn bị. Cả hai bàn bạc sẽ không mang theo Đoàn Đoàn và Cầu Cầu, nhưng đến lúc sắp đi, hai bé con đã bò lăn từ trong phòng ra tìm hai người.
Đoàn Đoàn bò chậm rãi, người nghiêng ngả, trong khi Cầu Cầu bò nhanh thoăn thoắt, đôi đầu gối như có gió thổi qua, một trước một sau tiến tới, miệng ê a không ngớt.
Nhìn hai đứa nhỏ bám chân không rời, Diệp Tri Tầm đành bất lực thở dài:
\”Thôi, hay là mang chúng theo đi.\”
Ngu Lê cũng không nỡ để hai bé ở nhà, nên liền đồng ý.
Mang theo hai đứa trẻ đồng nghĩa với việc phải chuẩn bị thêm rất nhiều đồ đạc. Cả hai người mất khá lâu để sắp xếp xong hành lý trước khi xuất phát.
Lúc đầu, việc đưa hai bé đi cùng khiến không khí rất vui vẻ, nhưng đến tối, sau một ngày dài mệt mỏi, khi Ngu Lê đã lăn ra ngủ, Diệp Tri Tầm vẫn muốn gần gũi hơn. Đáng tiếc, cô chỉ có thể ôm Ngu Lê mà cọ cọ, rồi ngoan ngoãn để nàng nghỉ ngơi.
Sáng sớm hôm sau
Khi Ngu Lê và Diệp Tri Tầm thức dậy để trang điểm, hai bé cũng tỉnh giấc, đòi uống sữa. Uống xong, chúng không chịu nằm im mà ngồi trong xe nôi, chăm chú nhìn hai người trang điểm.
Đoàn Đoàn vừa gặm thanh nghiến răng vừa vươn tay béo múp đòi món đồ khác. Trong khi đó, Cầu Cầu khanh khách cười, để lộ hai chiếc răng sữa, trông như đang tán thưởng vẻ đẹp của hai người.
Diệp Tri Tầm trang điểm trước. Chút son môi cùng đôi lông mày được vẽ gọn gàng khiến khuôn mặt cô thêm rạng rỡ. Mái tóc được uốn lọn nhẹ và buộc nửa gọn gàng, khác hẳn với phong cách đơn giản thường ngày.
\”Tỷ tỷ, để em ôm Đoàn Đoàn một lát, có lẽ con mệt rồi.\” Diệp Tri Tầm nói với Ngu Lê.
\”Được, nhưng cẩn thận, đừng để con làm bẩn mặt em.\”
Diệp Tri Tầm gật đầu, đi đến ôm Đoàn Đoàn. Không ngờ, vừa nhìn thấy cô, Đoàn Đoàn liền trừng to mắt, sau đó oa lên khóc nức nở.
\”Con làm sao thế? Không nhận ra mommy nữa à? Hay là do mặt mommy lạ quá?\” Diệp Tri Tầm vừa bối rối vừa buồn cười.
Ngược lại, Cầu Cầu ngồi trong xe nôi, vỗ tay phấn khích, nhìn cô bằng ánh mắt đầy thích thú.
Cuối cùng, Diệp Tri Tầm cũng dỗ được Đoàn Đoàn nín khóc, nhưng lại bị bé lau nước mắt, nước mũi và cả nước miếng lên khắp áo. Sau đó, cô quay sang bế Cầu Cầu, nhưng không tránh được tình cảnh tương tự: tóc rối tung, lớp trang điểm bị lem.
Khi hai người đang loay hoay với lũ trẻ, Diệp Tri Ý và Diệp Tri Vi đến phụ giúp. Nhờ vậy, Diệp Tri Tầm và Ngu Lê mới rảnh rỗi đi thay đồ.
Trong phòng thay đồ
Diệp Tri Tầm chăm chú nhìn Ngu Lê thay quần áo, ánh mắt đầy say đắm như lần đầu tiên được ngắm nhìn nàng.
Ngu Lê mỉm cười, vừa cảm thấy buồn cười, vừa hạnh phúc khi được người yêu yêu thương đến vậy.
\”Nhẫn nhịn một chút, ngoan.\” Ngu Lê nhẹ nhàng an ủi, rồi hôn lên môi Diệp Tri Tầm một cái để trấn an cô.