Bác sĩ tiếp tục giải thích:
\”Hiện tại chưa có thuốc điều trị cụ thể. Tình trạng này có thể chỉ là tạm thời, cũng có khả năng kéo dài đến khi em bé chào đời. Điều quan trọng là giữ tâm lý thoải mái, không quá căng thẳng hay lo lắng.\”
Ngu Lê chăm chú lắng nghe, trong lòng dâng lên cảm xúc khó tả.
Nàng luôn nghĩ rằng mình hiểu rõ tình cảm của Diệp Tri Tầm, biết em ấy yêu mình nhiều đến mức nào. Nhưng hóa ra, tình yêu ấy còn sâu đậm hơn những gì nàng tưởng tượng.
Sau khi bác sĩ rời đi, Diệp Tri Tầm rụt rè kéo tay Ngu Lê, nhỏ giọng nói:
\”Tỷ tỷ, đừng giận. Em không cố ý đâu, bác sĩ cũng bảo không có vấn đề gì nghiêm trọng mà…\”
Ngu Lê thở dài, nhìn thẳng vào mắt Diệp Tri Tầm.
\”Chị không giận, chỉ là… cảm thấy mình chưa hiểu rõ em. Chị không nhận ra em đang khó chịu, cũng không kịp thời giảm bớt áp lực cho em. Em không muốn chị lo lắng, nhưng em biết không? Chính vì vậy chị lại càng lo hơn. Sao lại ngốc như vậy? Có gì không thoải mái, phải nhanh chóng giải quyết. Chị lo một chút thì đã sao? Chị không yếu đuối như vậy, thân thể chị cũng đã ổn định rồi, đúng không?\”
Vừa nói, Ngu Lê đưa tay chạm nhẹ lên má Diệp Tri Tầm, sau đó cúi xuống hôn cô một cái.
Giọng nói dịu dàng nhưng nghiêm túc của Ngu Lê khiến Diệp Tri Tầm cảm thấy nhẹ nhõm hơn.
\”Tỷ tỷ, em biết sai rồi.\” Diệp Tri Tầm khẽ ôm lấy Ngu Lê, giọng nói mang theo chút mềm yếu.
\”Miệng nói biết sai thì dễ, liệu có làm được không?\” Ngu Lê vòng tay ôm lại cô, hỏi.
\”Em nhất định sẽ cố gắng làm được.\”
\”Nghe không có vẻ tự tin lắm. Được rồi, nói thật đi, ngoài những triệu chứng bác sĩ đã nói, em còn gì chưa kể không?\”
Diệp Tri Tầm lưỡng lự, ánh mắt ngập ngừng.
Thấy vậy, Ngu Lê nắm cằm cô, nghiêm túc nói: \”Không được giấu. Thành thật khai báo.\”
Dưới ánh nhìn chăm chú của Ngu Lê, Diệp Tri Tầm không thể che giấu nữa, đành nhỏ giọng thừa nhận:
\”Tỷ tỷ… thật ra, chỉ cần rời xa chị là em liền nhớ chị, không nhìn thấy chị thì cả người không thoải mái. Mỗi ngày ra ngoài làm việc, em đều rất không nỡ.\”
Lời thú nhận chân thành của Diệp Tri Tầm khiến ánh mắt Ngu Lê thoáng dịu lại.
Diệp Tri Tầm vẫn muốn giúp đỡ Ngu Lê xử lý công việc, nên việc không ra ngoài là điều không thể. Điều khiến cô do dự không nói ra sự thật là sợ rằng Ngu Lê sẽ không cho cô ra ngoài làm việc nữa, mà nếu để Ngu Lê tự mình làm, nàng sẽ quá vất vả.
\”Bác sĩ nói đây chỉ là vấn đề tâm lý, em sẽ cố gắng điều chỉnh lại. Rất nhanh thôi, em sẽ ổn.\” Diệp Tri Tầm cố gắng trấn an, bổ sung thêm một câu.
Nghe vậy, Ngu Lê sững người một lúc.
Nàng từng nghĩ rằng chỉ có mình ỷ lại vào Diệp Tri Tầm, rằng cảm giác không thể rời xa kia là tác dụng từ vết đánh dấu vĩnh viễn. Nhưng giờ đây, nàng nhận ra Diệp Tri Tầm cũng có cảm giác tương tự đối với mình.