[Bhtt] [Edit/Hoàn] Sau Khi Đánh Dấu Nhầm Chị Của Bạn Gái Cũ – Chương 107 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt] [Edit/Hoàn] Sau Khi Đánh Dấu Nhầm Chị Của Bạn Gái Cũ - Chương 107

Lớp trên cùng là ba chiếc thiệp đỏ thẫm với hoa văn mạ vàng. 

\”A Tầm gặp được con là phúc lớn của nó, dù có thắp hương cầu khấn cũng khó mà xin được. Đây là những hôn thư mà ông nội của nó đã viết từ trước: thiệp cầu hôn, thiệp đính hôn, và thiệp kết hôn. Tối qua, bà đã viết thêm tên con vào đó. Thật không ngờ A Tầm lại bỏ qua hết những nghi thức này mà dẫn con đi đăng ký kết hôn. 

Bà nội thật lòng yêu thương con, cũng thật sự áy náy vì đã không làm đúng theo nghi lễ truyền thống. Nhưng dù gì đi nữa, những gì lẽ ra thuộc về con, bà vẫn muốn trao đầy đủ. Trong này là những gì bà và ông nội A Tầm đã tích góp cho con bé, cùng một số tài sản và nhà cửa. Con biết đấy, có thể với con chúng chẳng là gì, nhưng đây là tấm lòng của A Tầm. Hãy nhận lấy, vì đó là thành ý của nó,\” Bà nội Diệp nói, giọng đầy chân thành. 

Bà không giới thiệu chi tiết bên trong hộp, chỉ mở thiệp cầu hôn ra cho Ngu Lê xem. Sau đó, bà để lại chiếc hộp trên đầu giường của nàng. 

Nền giấy đỏ, chữ vàng óng ánh, kiểu chữ thanh thoát mà mạnh mẽ. Tên của Ngu Lê được viết mới vào, cùng với danh mục sính lễ phía sau cũng được thêm sau này. Nét chữ mềm mại, rõ ràng là do chính tay bà nội Diệp viết. 

Ngu Lê không nhìn kỹ danh mục sính lễ, chỉ nghe từng lời bà nội Diệp nói, lòng dâng lên một cảm giác xúc động khó tả. 

Nàng có thể cảm nhận rõ ràng sự chân thành của bà nội Diệp, người đã dùng tất cả những gì có thể để bày tỏ sự coi trọng và yêu thương dành cho nàng, cũng như để bù đắp cho những thiếu sót trước đây. 

Sau khi trao sính lễ, Bà nội Diệp lấy thêm một miếng ngọc phỉ thúy nhỏ, đặt vào tay Ngu Lê. 

\”Miếng ngọc này là quà gặp mặt, không tính trong sính lễ. Đây là viên đá mà ông nội A Tầm nhặt được trước đây, sau đó nhờ thợ ngọc chế tác thành ngọc bài, mang ý nghĩa bình an. 

Bà nội hy vọng A Lê sau này đều bình an, không gặp tai ương, mọi chuyện thuận lợi,\” bà ân cần nói. 

Nghe vậy, Ngu Lê xúc động đáp: 

\”Bà nội, con xin nhận tấm lòng của bà. Nhưng thật ra, việc con và A Tầm đăng ký kết hôn trước đều là do con chủ động. Bà đừng trách A Tầm…\” 

Ngu Lê vừa nói, vừa nhìn bà nội một cách nghiêm túc. Diệp Tri Tầm ở phía sau ra sức lắc đầu, ý bảo nàng không cần nói gì thêm, nhưng Ngu Lê vẫn tiếp tục. 

\”Hồi đó, mọi chuyện xảy ra ngoài ý muốn, con cũng không nghĩ mối quan hệ này sẽ kéo dài. Vì thế mới không báo cho mọi người. Nhưng sau một thời gian sống cùng, con ngày càng hiểu và yêu thương A Tầm hơn. Con phải cảm ơn bà nội vì đã nuôi dạy em ấy tốt như vậy,\” Ngu Lê chân thành nói. 

Nghe lời thổ lộ của Ngu Lê, đặc biệt là khi nàng nói mình yêu thương Diệp Tri Tầm, Diệp Tri Tầm đỏ bừng cả mắt, chỉ muốn ôm nàng mà hôn một cái. 

Bà nội Diệp, sau khi nghe toàn bộ câu chuyện, nắm lấy bàn tay Ngu Lê, ánh mắt đầy xót xa và yêu thương. 

\”Đúng là duyên phận. Con à, con thật sự chịu nhiều thiệt thòi. Kẻ nào đã gây ra chuyện này với con, có tra được không?\” 

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.