Diệp Tri Tầm ôm Ngu Lê về đến văn phòng, Ngu Lê ngước lên nhìn cô, cảm nhận được sự hiện diện quen thuộc của Diệp Tri Tầm.
Trong lòng Diệp Tri Tầm có rất nhiều điều muốn nói với Ngu Lê, nhưng nhìn thấy vẻ mặt khó chịu của nàng, cô lại không đành lòng làm phiền thêm, nên chỉ lặng lẽ ôm nàng, nhẹ nhàng hôn lên môi Ngu Lê. Tin tức tố của cô tỏa ra, vờn quanh Ngu Lê, như một cách an ủi nàng.
Ngu Lê biết rõ mình đang rất nhớ Diệp Tri Tầm.
Cảm giác khó chịu trong người, càng lúc càng mãnh liệt khi nàng không thể chạm đến Diệp Tri Tầm, không thể nghe thấy mùi tin tức tố của cô. Vì thế, Ngu Lê buông lỏng chính mình, cố gắng cảm nhận sự hiện diện của Diệp Tri Tầm qua từng giác quan.
Khi môi họ chạm nhau, hai người nhanh chóng trao đổi mùi vị của tin tức tố. Cảm giác khó chịu trong người Ngu Lê cũng dần giảm đi một chút, nhưng vẫn cảm thấy chưa đủ.
\”A Tầm, đánh dấu chị đi…\” Ngu Lê hơi thở gấp, đôi mắt mơ màng nói.
Cảm giác của Ngu Lê khiến Diệp Tri Tầm không kìm nén được, cô gần như bị mê hoặc. Ngu Lê, trong lúc này, dường như đã đến kỳ phát tình, vì thế nàng mới yêu cầu cô như vậy.
Diệp Tri Tầm không nghĩ nhiều, lập tức đáp ứng. Cô biết, nếu ngay lúc này không thực hiện, cảm giác thiếu thốn của Ngu Lê sẽ chỉ càng tăng thêm.
Khi cô thực hiện xong việc đánh dấu, Ngu Lê cảm thấy cơ thể mình như được bổ sung một thứ gì đó mà lâu nay nàng thiếu. Cảm giác khó chịu vẫn chưa biến mất hẳn, nhưng ít nhất nó đã dịu lại nhờ sự an ủi từ tin tức tố của Diệp Tri Tầm.
Ngu Lê khẽ hừ, biểu thị rằng nàng vẫn cảm thấy chưa đủ.
Âm thanh của Ngu Lê như một lời dụ dỗ khiến Diệp Tri Tầm không thể kiềm chế được, tay cô đặt lên eo Ngu Lê, cảm nhận rõ từng điểm trên cơ thể nàng. Lưng nàng gầy yếu hơn trước, xương sống, xương bướm, xương quai xanh đều rõ rệt hơn. Nhưng bụng nàng lại có phần đầy đặn hơn, làm cô không khỏi lo lắng.
Những chi tiết này khiến Diệp Tri Tầm lấy lại được sự tỉnh táo, kéo mình ra khỏi mê loạn. Cô nhanh chóng đánh dấu lại lần nữa, rồi ôm Ngu Lê an ủi, hôn nhẹ lên môi nàng.
\”Tỷ tỷ, ngoan, tháo trang sức đi, thay quần áo… em sẽ làm tất cả những gì chị muốn…\” Diệp Tri Tầm dịu dàng nói, vừa nhẹ nhàng giúp Ngu Lê tháo bỏ trang sức, sửa lại tóc, thay cho nàng những bộ đồ dễ chịu.
Sau khi được Diệp Tri Tầm đánh dấu, Ngu Lê càng cảm thấy kiệt sức. Nàng không còn sức lực để làm gì, chỉ có thể dựa vào Diệp Tri Tầm, để cô lo liệu mọi thứ.
Diệp Tri Tầm nhẹ nhàng giúp Ngu Lê thay đồ, như thể đang tháo gỡ từng lớp ngụy trang của nàng, để lộ ra tình trạng thật sự của Ngu Lê. So với vẻ ngoài trên màn hình, nàng lúc này trông tiều tụy hơn, làn môi tái nhợt, không có chút sắc huyết.
Khi Diệp Tri Tầm giúp Ngu Lê mặc xong trang phục, đôi mắt cô đỏ lên, ánh mắt mờ đục vì cảm xúc.
\”Tỷ tỷ…\” Diệp Tri Tầm nghẹn ngào, định nói gì đó nhưng lại không thể thốt lên.