[Bhtt – Edit Hoàn] Sau Khi Chia Tay Đại Tiểu Thư Nhà Giàu – Nhất Chỉ Hoa Giáp Tử – Chương 78 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt – Edit Hoàn] Sau Khi Chia Tay Đại Tiểu Thư Nhà Giàu – Nhất Chỉ Hoa Giáp Tử - Chương 78

BẠN ĐANG ĐỌC

Câu chuyện ngọt ngào chua chát về việc theo đuổi người yêu
Giai đoạn đầu: Đại tiểu thư cao ngạo với dục vọng chiếm hữu mạnh mẽ x Nữ sinh viên nghèo, trong sáng và kiên cường
Giai đoạn sau: Tổng giám đốc x Trợ lý tổng giám đốc
Cốt truyện cũ kỹ, nhưn…

#bachhop
#bhtt
#gl
#guongvolailanh
#nguoc
#truythehoatangtrang

Lần trước hôn là lúc Phương Du vẫn còn chút hơi men nên ký ức liên quan cũng đôi chút mơ hồ, không rõ ràng và mãnh liệt như lần này.

Bởi vì lần này cả hai đều hoàn toàn tỉnh táo.

Ánh đèn in bóng hình dáng của họ lên rèm cửa.

Phương Du nhắm hờ đôi mắt, hôn vô cùng chuyên chú.

Đôi môi của Đàm Vân Thư hơi lạnh, mang theo hương vị kem đánh răng ở nhà cô nên trong miệng thoảng vị chanh tươi mát. Cô từ từ thưởng thức, có đôi lúc còn cảm giác như đang ăn kem vị chanh, không những không chua còn ngọt ngào.

Cô cuốn lấy chiếc lưỡi mềm mại của Đàm Vân Thư, hơi mạnh bạo nâng cằm Đàm Vân Thư lên, khiến nụ hôn càng thêm sâu.

Không biết là hơi thở của ai trở nên hỗn loạn trước hoặc có thể là cả hai cùng lúc mất đi nhịp điệu.

Cổ họng của Đàm Vân Thư liên tục chuyển động, bàn tay trái của cô trượt dọc theo cánh tay Phương Du, định vén áo của Phương Du lên nhưng ngón tay vừa chạm vào làn da bên hông của Phương Du thì ngay lập tức, người đang áp cô khiến cô gần như không thở nổi đã nắm lấy bàn tay nghịch ngợm ấy và đặt nó lên đỉnh đầu.

Đồng thời Phương Du như dĩ vãng lại liếm nhẹ lên môi Đàm Vân Thư trước khi dừng nụ hôn này lại.

Thói quen này khiến chính Phương Du cũng ngạc nhiên. Cô khẽ cúi mắt, ánh nhìn dừng lại trên gương mặt của Đàm Vân Thư.

Đôi môi của Đàm Vân Thư ẩm ướt và lấp lánh ánh nước, dưới hàng mi là đôi mắt chứa chan tình cảm như đang bịt kín một tầng mây mù, đuôi mắt hơi ửng đỏ tạo nên vẻ mê hoặc khiến người ta ngẩn ngơ, giống như bị trúng bùa chú.

\”…\” Phương Du lảng ánh nhìn đi, thoát ra khỏi sự mê hoặc.

Cô buông tay ra rồi nằm lại xuống chỗ của mình, không nói một lời nào, tiện tay tắt luôn đèn bàn.

Chỉ là nhịp tim vẫn như cũ chưa thể bình phục, tiết lộ sự xao động trong lòng cô lúc này.

Căn phòng tức khắc tối đen lại, đèn bàn cũng mất đi cơ hội được quan sát hai người trên giường, nó lặng lẽ thở dài rồi chìm vào giấc ngủ trước.

Đàm Vân Thư cũng chưa kịp hồi phục bởi vì động thái của Phương Du thật khiến cho người ta khó đoán. Rõ ràng trước đó một giây họ vừa mới hôn nhau, vậy mà giờ lại kéo giãn khoảng cách.

Cô khẽ cắn môi, trong miệng vẫn còn thoang thoảng hương vị ngọt ngào của Phương Du.

Không khí lặng thinh khoảng mười giây, Đàm Vân Thư mới lên tiếng, cô rướn người lại gần Phương Du, thăm dò nói: \”Mình chưa từng nói là mình không biết, Phương Du.\”

Cô chợt hiểu ra ý của câu hỏi \”Cậu có biết không?\” của Phương Du, chẳng lẽ Phương Du không vui vì điều này? Giận vì mình rõ ràng là người đang bị \’tiêu khiển\’ nhưng vẫn bị động như cũ? Là như vậy sao?

Phương Du nhắm hai mắt, giọng nói trầm thấp: \”Tôi mệt rồi, ngủ đi, chúc ngủ ngon.\”

\”Phương Du…\”

Phương Du không trả lời, cô xoay người quay lưng lại với Đàm Vân Thư, dần dần điều chỉnh nhịp thở trở lại bình thường. Cảm xúc của cô dường như cũng như chính cô, bắt đầu trở nên thất thường hơn.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.