[Bhtt – Edit Hoàn] -Nương Tử Uy Vũ – Mèo Ăn Cá Gỗ – Ngoại truyện 1 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt – Edit Hoàn] -Nương Tử Uy Vũ – Mèo Ăn Cá Gỗ - Ngoại truyện 1

Vào một khuya đêm đen gió lớn, có hai kẻ đang bồi hồi ở vườn sau Miêu phủ, đó chính là hai \”cha\”con Miêu Ngô.

\”Cha, nhanh lên đi.\” Miêu Niên Nham ở đằng sau thúc giục, cha cũng thật là, cứ đòi phải tự mình chui trước, động tác lại chậm vô cùng.

\”Nhóc con giục gì mà giục, không thấy ta đang mắc kẹt sao.\” Miêu Ngô nhún nhún cái mông vẫn còn lộ ở bên ngoài, đẩy rất lâu rồi mà vẫn không lọt qua được.

\”Ai bảo cha ăn nhiều chứ, đồ mẹ nấu cha đều giành ăn, bà nội nói con gầy đó.\” Miêu Niên Nham đạp mạnh vào mông Miêu Ngô mấy cái, cuối cùng Miêu Ngô cũng lọt qua, động tác của Miêu Niên Nham cũng rất nhanh nhẹn, người lại nhỏ nữa nên chỉ nhoáng một cái đã chui qua.

Hai cha con vừa quay người lại tức thì đông cứng, Chung Niệm Tâm đang khoanh hai tay thong thả nhìn hai người, vì nàng mặc quần áo đen nên vào đêm thật sự nhìn không rõ.

\”Tại sao không dẫn ta đi? Là ghét bỏ ta vô vị hay là sợ bất tiện? Khuya lắm rồi mới biết trở về sao!\” Niệm Tâm mỗi tay véo một cái tai dẫn cả hai về phòng, hạ nhân gác đêm vội vàng né tránh.

\”Đều tại con đòi đi thanh lâu, nếu không cũng không về khuya như vậy.\” Miệng Miêu Ngô dù cười toe toét vẫn không quên oán hận Miêu Niên Nham.

\”Đều tại cha không để mẹ đi, nếu không đã chẳng bị mắng.\” Miêu Niên Nham hoàn toàn chẳng có chút dáng điệu nào là cần phải tôn trọng phụ thân.

\”Hai người còn đang nói thầm gì đấy, thử nhìn lại mình đi, cha không ra cha, con không ra con.\” Cuối cùng tới phòng rồi tai mới được tha bổng, kỳ thật cũng không thật sự véo đau, hai cha con đều tùy tay xoa xoa vài cái, rồi bắt đầu dán tới lấy lòng.

\”Kỳ thật cha như vậy rất tốt, sau này con muốn được gả cho người như cha.\” Miêu Niên Nham ngồi trên đùi Niệm Tâm, dựa cả người vào trong lòng nàng, bàn tay nhỏ bé thì níu lấy vạt áo của Niệm Tâm, cho dù đang mặc quần áo của bé trai, nhưng vẫn không thể che hết nét đáng yêu của con gái.

\”Niên nhi như vậy mới tốt chứ, con gái nhà khác cả ngày chỉ biết ở trong phòng, không biết làm gì, vừa nhàm chán lại không hiểu rộng, sau này làm sao tìm được lang quân như ý. Ngày xưa không phải nàng cũng chạy ra ngoài chơi đùa mới gặp được ta sao, hơn nữa cả hai chúng ta đều là kẻ không thể ngồi yên lặng, Niên nhi có thể ngồi yên mới là kỳ đó.\” Miêu Ngô ngồi xuống bên cạnh Niệm Tâm, đưa tay bế lấy Niên Nham, Niên Nham cũng bốn tuổi rồi nên bế không còn nhẹ.

\”Thật không nói lại được hai người, cả hai đều chỉ biết có chọc tức ta. Hôm nay ta thấy cả hai muốn ra ngoài, còn đặc biệt sắp xếp cho xong mọi việc, ai ngờ cả hai đều không muốn dẫn ta đi, còn để cho ta đợi đến khuya như vậy mới về nữa. Lại đi thanh lâu chứ gì.\” Niệm Tâm vừa nói vừa không quên nhéo đùi Miêu Ngô.

\”Đúng là không có chuyện gì có thể giấu được nương tử dịu dàng hiền thục xinh đẹp mỹ miều thông minh lanh lợi của ta cả.\” Miêu Ngô xoa bắp đùi mình, cười hì hì nhìn nhìn Niệm Tâm.

\”Cha bảo nếu dẫn theo mẹ đi, thì buổi tối mẹ sẽ không để cho cha ngủ cùng, cha sẽ phải nói chuyện cả đêm với Tiểu Súc Sinh mất.\” Tiểu Súc Sinh chính là con của sáo đen \”Súc Sinh\”.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.