[Bhtt] [Edit] [Hoàn] Nàng Là Đệ Tam Tuyệt Sắc – Thiên Tại Thủy – Chương 58: Sâu xa – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt] [Edit] [Hoàn] Nàng Là Đệ Tam Tuyệt Sắc – Thiên Tại Thủy - Chương 58: Sâu xa

Trên đường đến đây, Lộc Ẩm Khê không ngừng suy nghĩ, câu đầu tiên mình nên nói là gì? Hành động đầu tiên khi gặp nên như thế nào?

Nàng bỗng nói thẳng ra và cảm thấy xấu hổ đến há hốc mồm, nàng nhìn thấy ống nghe treo trên cổ Giản Thanh rồi tự nhiên lấy câu nói đó làm lời mở đầu.

Giản Thanh đứng im tại chỗ, chăm chú nhìn nàng trong vài giây, cô nắm lấy ống nghe rồi làm ấm nó trong tay.

Ống nghe tim phổi thường được tiếp xúc trực tiếp với cơ thể người, cần được gắn chặt vào da, trước mỗi lần nghe tim phổi cô thường có thói quen làm ấm chúng trước sau đó mới dán vào người bệnh nhân.

Cô vừa bước một bước, Lộc Ẩm Khê đã lung lay: \”Chị… chị thực sự định nghe tim tôi à? Chị còn chưa khử trùng đấy.\”

Ngoại trừ các bác sĩ thuộc khoa tim mạch và hô hấp, các bác sĩ ở các khoa khác hiếm khi đeo ống nghe quanh cổ. Giản Thanh thường chỉ đeo khi nghe âm phổi của bệnh nhân. Ngày thường cô sẽ để ống nghe trong túi hoặc văn phòng.

Cô vừa từ phòng bệnh bước ra, chắc chắn vừa khám cho người bệnh. Theo lý, nếu cô không khử trùng ống nghe trước, sẽ không được nghe cho người bệnh khác.

Giản Thanh đặt ống nghe xuống, nhìn Lộc Ẩm Khê bằng đôi mắt trong veo: \”Em đoán xem, ngày xưa làm sao bác sĩ có thể nghe nhịp tim khi không có ống nghe?\”

Trước thế kỷ 19, ống nghe chưa được phát minh, bệnh nhân sẽ trực tiếp vén áo lên và bác sĩ sẽ dán tai mình lên ngực trái để nghe tiếng tim đập.

Lộc Ẩm Khê tưởng tượng đến hình ảnh Giản Thanh dán vào ngực mình, sắc mặt đột nhiên đỏ bừng.

Giản Thanh tiến lại gần một bước, gần như dính sát vào người nàng.

Nhìn thấy Lộc Ẩm Khê đỏ mặt, cô muốn vươn tay xoa đầu nàng theo bản năng. Nhưng giây tiếp theo, cô chợt nhớ ra mình vừa tiếp xúc với bệnh nhân, vẫn chưa kịp rửa tay.

\”Chờ tôi.\” Giản Thanh rút tay lại, bước nhanh về văn phòng, rửa tay, khử trùng, thay quần áo.

Lộc Ẩm Khê ngoan ngoãn đứng tại cửa đợi Giản Thanh.

Giản Thanh lại đi ra, cô mặc một chiếc áo gió dài màu lục sẫm, mái tóc đen dày buông sau vai, thân dài thước ngọc, đôi mắt sáng ngời sắc thu.

Lộc Ẩm Khê nhìn cô, nàng dùng ánh mắt cẩn thận miêu tả từng tấc da thịt cô, cảm thấy từ đầu đến chân đều không có chỗ nào để chê.

\”Tôi cảm thấy đã lâu không gặp, trông chị ngày càng đẹp hơn đấy.\” Lộc Ẩm Khê nhẹ nhàng nói.

Lần đầu tiên nàng cảm nhận được câu nói \’tình nhân trong mắt hóa Tây Thi\’ là như thế nào, nàng cảm thấy trên đời không có người nào đẹp hơn Giản Thanh.

Đôi tai của Giản Thanh ẩn dưới mái tóc đen dài khẽ giật giật, cô nói nhỏ: \”Mới có 5 ngày.\”

Lộc Ẩm Khê thổ lộ tiếng lòng: \”Tôi cảm thấy như đã qua 5 năm rồi.\”

Ngày dài tựa năm.

Lời nói này rất thẳng thắn và chân thành, có thể dễ dàng nhận thấy tình ý trong lời nói của nàng.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.