[Bhtt] [Edit] [Hoàn] Nàng Là Đệ Tam Tuyệt Sắc – Thiên Tại Thủy – Chương 37: Vận mệnh an bài – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt] [Edit] [Hoàn] Nàng Là Đệ Tam Tuyệt Sắc – Thiên Tại Thủy - Chương 37: Vận mệnh an bài

Buổi trưa nắng chói chang, nắng xuyên qua kẽ lá xanh, đúc thành từng chấm loang lổ trên mặt đất.

Lộc Ẩm Khê nheo mắt nhìn vầng sáng trên những phiến lá, cố gắng tìm ra một chút manh mối từ vô vàn sợi tơ.

Nàng đã cố gắng thay đổi số phận của một nhân vật, nàng nghĩ rằng mình đã thành công, nàng cho rằng mình đã nhìn thấy được hy vọng …

Nhưng hiện tại…tại sao lại thành ra như vậy?

Nàng đã sai ở bước nào sao?

Sự việc kia là tai nạn, hay là do sự sắp đặt của định mệnh? Kết cục của nhân vật không thể nào thay đổi được sao?

Nếu như trước đây, cái chết của Triệu lão sư chỉ là sự phỏng đoán mơ hồ. Thì giờ đây, cái chết của Hà Bội dường như đã khẳng định thêm phỏng đoán này.

Giản Thanh ngồi trên ghế đá trong đình viện. Sau khi ăn xong, cô chậm rãi nhìn bóng lưng Lộc Ẩm Khê, nhẹ giọng an ủi: \”Sống chết có số, em đừng nghĩ lung tung.\”

Lộc Ẩm Khê quay lại, nhìn Giản Thanh, muốn nói lại thôi.

Sống chết có số? Nhưng nếu đó là số mệnh của chị thì sao?

Giản Thanh nhận thấy có gì đó bất thường, khẽ nhướng mày hỏi nàng: \”Em làm sao vậy?\”

Lộc Ẩm Khê nhìn cô, lắc đầu, nhẹ giọng nói: \”Tôi không chấp nhận số mệnh của mình.\”

Tại sao nàng phải chấp nhận số mệnh cơ chứ?

Vẻ mặt luôn dịu dàng của nàng bỗng trở nên nghiêm túc, nàng tiếp tục nói với Giản Thanh: \”Chị cũng không được phép chấp nhận số mệnh của mình.\”

Giản Thanh im lặng một lúc, khóe môi hơi cong lên, vẻ mặt lạnh lùng có chút tan ra: \”Em ngồi xuống đi.\”

Lộc Ẩm Khê vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc, ngoan ngoãn ngồi xuống.

Giản Thanh lấy ra một gói khăn giấy, lau khóe môi nàng, thấp giọng nói: \”Em phải ăn nhiều hơn.\”

Lộc Ẩm Khê giật lấy khăn giấy trên tay cô, tự mình lau miệng. Nàng không hiểu mối liên hệ giữa việc một người không chấp nhận số mệnh của mình và việc ăn uống có liên quan gì đến nhau.

Khi ăn uống đầy đủ, nàng có thể đấu tranh với số mệnh sao?

Nàng cảm thấy không hiểu, lập tức hỏi, \”Chị đang nói đạo lý gì thế?\”

Giản Thanh chậm rãi dọn dẹp bàn ăn, liếc nhìn nàng một cái, chân thành nói: \”Không có gì, tôi chỉ thấy em gầy đi rất nhiều.\”

Lộc Ẩm Khê: \”…\”

\”Gầy…cũng rất tốt.\” Lộc Ẩm Khê nhìn cổ tay mình, phần xương kéo dài từ cổ tay đến cẳng tay gầy đi rõ ràng, nàng chạm vào phần xương nhỏ, nói: \”Mắc bệnh nặng một thời gian thì không cần giảm cân…\”

Giản Thanh không nói thêm lời nào nữa, cô đi vứt rác rồi cùng Lộc Ẩm Khê ngồi trong đình một lát, sau đó giục nàng trở về phòng bệnh để nghỉ trưa.

Lộc Ẩm Khê đứng lên, đi được một bước rồi dừng lại: \”Giản lão sư, chị cõng tôi đi.\”

Giản Thanh lạnh lùng liếc nàng một cái, nói: \”Phổi của em không tốt, không phải là chân.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.