[Bhtt] [Edit] [Hoàn] Nàng Là Đệ Tam Tuyệt Sắc – Thiên Tại Thủy – Chương 18: Ngủ cùng nhau (Gộp 3 thành 1) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt] [Edit] [Hoàn] Nàng Là Đệ Tam Tuyệt Sắc – Thiên Tại Thủy - Chương 18: Ngủ cùng nhau (Gộp 3 thành 1)

\”Nửa đêm em không ngủ mà làm gì thế?\”

Trong màn đêm tịch mịch, giọng nói lạnh lùng của cô vang lên, như suối trong vắt trên núi, có dấu vết khàn khàn sau khi tỉnh dậy từ một giấc ngủ say, làm loãng đi sự lạnh lẽo, tăng thêm vài phần uể oải.

\”Tôi… tôi …\” Lộc Ẩm Khê nhìn thấy mắt Giản Thanh đột nhiên mở ra. Nàng cố gắng tìm kiếm dấu vết kinh ngạc từ cô, nhưng trong đôi mắt sáng ngời của cô chỉ có sự bình tĩnh và tự chủ.

Không có hoảng loạn, không có kinh ngạc, không có ái muội.

Cô dường như không nhận ra … không nhận ra rằng nàng đã lén hôn cô …

Trái tim treo lơ lửng bỗng rơi xuống đất. Lộc Ẩm Khê nuốt sự thật chua chát vào bụng, nói dối: \”Tôi chỉ muốn giúp chị đắp chăn.\”

\”Thật sao?\” Rõ ràng Giản Thanh không hề tin:\” Lần trước, em tỉnh dậy vào nửa đêm. Em cũng không nói lời nào mà nhìn trộm tôi.\”

\”Tôi—\” Ánh mắt rơi vào ngực Giản Thanh. Lộc Ẩm Khê nhớ đến đêm gặp nhau lần đầu ấy, khi nàng duỗi eo đã vô tình chạm vào, vừa ấm áp, vừa mềm mại, khiến hai má nàng nhanh chóng ửng hồng: \”Tôi không cố ý … \”

Giản Thanh nhẹ nhàng bâng quơ nói: \”Em không cố ý? Tối hôm đó là em ôm gối gõ cửa phòng tôi, nói rằng em lạnh, sợ bóng tối, muốn cùng tôi ngắm trăng và ngủ cùng tôi.\”

Cuối cùng cô lại ăn một bạt tai.

Khi nghe thấy lời này, Lộc Ẩm Khê đỏ mặt tía tai, suýt chút nữa thốt lên: Tôi không có nói!

Là nguyên chủ nói.

Nàng thật sự hoảng sợ khi nghĩ đến việc mình sẽ nói ra những lời này. Làm sao nàng có thể nói những lời vô nghĩa như thế được.

\”Sao chị có thể nhớ đến tận bây giờ…\” Lộc Ẩm Khê thật sự không biết nên phản bác như thế nào. Nàng đành bất chấp nói: \”Cho dù là tôi cố ý nhưng chị lại tự để tôi câu dẫn mà. Điều này chứng tỏ rằng chị không có ý chí kiên định…\”

Lời nhận xét thật sự quá vô liêm sỉ. Giản Thanh nghe xong, không buồn phản bác lại. Cô nhìn Lộc Ẩm Khê, ánh mắt dần dần quét qua mắt, mũi, môi, xương quai xanh của nàng, sau đó …

Sau đó, cô không nhìn xuống nữa, ngoảnh mặt nhìn đi nơi khác.

Cô nằm trên ghế sô pha, tóc dài tùy ý xõa ngang vai, chăn phủ kín toàn thân, chỉ lộ ra vùng da thịt trắng nõn ở cổ. Gương mặt trắng ngần điểm chút hồng hào, đôi mắt sắc lạnh vô hồn, làm suy yếu sự lạnh lùng và ỷ mạnh hiếp yếu lúc ban ngày.

Lộc Ẩm Khê nương theo ánh sao, cẩn thận nhìn vẻ mặt cô. Sau đó, nàng cúi xuống, tiến lại gần để ngửi cổ cô. Không còn mùi rượu, thay vào đó là mùi thơm trong veo mát lạnh bao trùm lấy mọi thứ.

Giản Thanh liếc nhìn Lộc Ẩm Khê: \”Sao em lại giống chó con vậy?\”

Lộc Ẩm Khê lại ngửi ngửi, trầm giọng hỏi cô: \”Chị không uống say có phải không?\”

Lời nói ra vào đều đặn, hơi thở ấm áp phả vào chiếc cổ mẫn cảm. Giản Thanh ngẩn ra một lúc, sau đó vươn tay ôm lấy đầu nàng, áp lên ngực mình, nhẹ nhàng xoa xoa rồi nói: \”Không có.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.