[Bhtt] [Edit Hoàn] Mỵ Khuynh Thiên Hạ – Chương 82: Hồ ly ý chính là thiên ý – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 7 lượt xem
  • 6 tháng trước

[Bhtt] [Edit Hoàn] Mỵ Khuynh Thiên Hạ - Chương 82: Hồ ly ý chính là thiên ý

Lúc hôm sau tỉnh dậy, Tô Vận Hàm chỉ cảm thấy đầu choáng choáng nặng nặng, nàng nhớ mang máng tối qua có cái mộng thật hoang đường, tựa như có quan hệ với thân thế nàng, nhưng cái mộng cảnh đó cũng không chân thật. Hồ Linh Tiêu còn trong ngực nàng bộ dạng tựa như rất mệt mỏi, phát hiện Tô Vận Hàm tỉnh dậy, nàng cũng theo chầm chậm mở mắt, cười mị nói: \”Ngốc tử, hẳn là mặt trời lên ba sào rồi! Ngươi cũng nên thu thập dọn dẹp rời giường nghênh khách đi thôi!\”

\”Sẽ có ai đến chứ? Lương công công sao?\” Tô Vận Hàm không hiểu hỏi, luôn cảm thấy Hồ Linh Tiêu giấu nàng làm rất nhiều chuyện, còn đến cùng là chuyện gì, Hồ Linh Tiêu không nói, nàng cũng là không rõ nữa.

\”Không, tự nhiên là phụ ta đắc lực của ngươi chứ! Thôi nào ngốc tử, người ta muốn đi Từ phủ tìm Ngưng Nhi tỷ tỷ nói chuyện tâm tình, ngươi ngoan ngoãn ngốc trong phủ đi biết chưa?\” Hồ Linh Tiêu một dạng hống tiểu hài nhi hôn hôn lên gò má Tô Vận Hàm, vì không để Tô Vận Hàm ghen loạn, nàng thật tự giác mang hồng sa trên mặt, che gương mặt cười khuynh thành mị hoặc kia.

\”Lý Hạo? Từ Phong? Linh Tiêu, nàng lại có chuyện giấu ta? Không phải nàng nói sáng nay liền nói cho ta biết biện pháp sao? Sao đột nhiên muốn đi Từ phủ tìm Ngưng Nhi cô nương?\” Ta thật là, càng ngày càng không hiểu nổi nàng đó. Đáy lòng Tô Vận Hàm bổ sung thêm một câu, đương nhiên, câu nói này nàng không nói ra mặt với Hồ Linh Tiêu, miễn cho tạo thành ngăn cách giữa hai người.

\”Ngốc tử, sao lại không hiểu nổi người ta chứ? Tất cả mọi chuyện người ta có không phải đều thẳng thắn với ngươi sao? Còn biện pháp hôm qua đáp ứng ngươi nha, Lý Hạo đến rồi ngươi sẽ biết thôi! Ngốc tử, vì ngươi, người ta chuyện gì đều làm được cả! Hi hi…\” Hồ Linh Tiêu tự nhiên biết ý nghĩ trong lòng nàng, chỉ là nhấc cằm nàng lên ấn một \’hôn an lòng\’ lên bên môi nàng, tựa như thấp thỏm biến mất trước mặt Tô Vận Hàm.

\”Ai!\” Ngay lúc Tô Vận Hàm bị nàng như vậy phiền muộn cực độ muốn đuổi theo hỏi rõ tình huống, gia đinh bên ngoài không đúng lúc vang lên tiếng thông báo. Biết được Lý Hạo đang ở tiền sảnh, Tô Vận Hàm áp chế nghi hoặc trong nội tâm, mặc y phục đơn giản sau đó chạy tới tiền sảnh.

Vừa đi vào tiền sảnh, Tô Vận Hàm liền cảm giác được ánh mắt Lý Hạo nhìn mình không giống ngày thường. Đang định mở miệng dò hỏi, Lý Hạo đã trước nàng một bước đứng dậy, chắp tay với nàng nói: \”Nghe nói thân thể Tô huynh đệ ngươi ôm bệnh, bởi vậy hạ triều ta liền lại đây nhìn xem.\”

\”Làm phiền Lý huynh phải quan tâm, ta không sao… Chỉ là nén chuyện trong lòng, phiền muộn vô cùng mà thôi.\” Tô Vận Hàm vẫy tay để Lý Hạo ngồi xuống, chính mình thì lại ngồi cạnh hắn cùng phân phó hạ nhân bưng nước trà thượng hạng tới.

\”Tô huynh đệ có tâm sự? Chỉ là không biết tâm sự thế nào?\” Lý huynh giương mắt đảo qua hạ nhân đứng hai bên, tựa như đang ám chỉ Tô Vận Hàm, hy vọng hắn cho tất cả lui.

\”Các ngươi đều lui xuống đi.\” Tô Vận Hàm phân phó với hạ nhân, đợi bọn họ đều đã lui ra, nàng cười khe khẽ với Lý Hạo: \” Ta đây tâm sự quá lớn, không thể tuỳ tiện liền nói ra được.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.