[Bhtt] [Edit Hoàn] Mỵ Khuynh Thiên Hạ – Chương 7: Linh Tiêu tinh nghịch – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 18 lượt xem
  • 6 tháng trước

[Bhtt] [Edit Hoàn] Mỵ Khuynh Thiên Hạ - Chương 7: Linh Tiêu tinh nghịch

Ánh nắng buổi sớm chiếu lên bãi cỏ nơi hoa viên Tô phủ, trên đó có những giọt sương óng ánh theo ngọn cỏ trĩu nặng nhẵn nhụi rơi vào bụi cỏ, cùng hoà làm một với bùn đất. Hạ nhân Tô phủ đã thức dậy, để ý thấy bàn cùng đạo phù rơi tán loạn ngoài cửa phòng thiếu gia. Họ tự giác thu dọn sạch sẽ hết những thứ nọ, tránh để phu nhân thấy được sẽ bực tức ý loạn.

Tô Vận Hàm ngủ trên giường cả canh giờ, có lẽ vì đi buôn thực quá mức mệt mỏi, hơn nữa hậu viện này vốn có ít hạ nhân li lại, sự an tĩnh khiến cho nàng không nguyện tỉnh dậy. Dù cho giường nằm cứng ngắc ngắc, nàng cũng chấp nhận để thân thể nghỉ ngơi, nhắm mắt hưởng thụ thanh mộng* hiếm có.

[mộng đẹp, nhẹ nhàng, thoải mái]

Đuôi hồ bạch sắc lay động qua lại, Hồ Linh Tiêu từ lúc nàng bắt đầu ngủ đã ẩn thân nằm sấp bên giường, nghiền ngẫm thưởng thức dung nhan khi ngủ của Tô Vận Hàm. Hàng mi nàng cong lên, dường như nằm mộng thấy gì đó, lông mi khe khẽ run cực kỳ giống đôi cánh tinh nghịch. Tầm mắt đi xuống, chính là môi hồng mà Hồ Linh Tiêu yêu nhất, tuy môi chưa từng đề lên nửa phần yên chi, nhưng ân hồng tựa như uống huyết, tại đó gương mặt thanh tú như ngọc hiện lên sự dụ người, kiều diễm ướt át.

Hai mắt Hồ Linh Tiêu uốn cong thành vầng trăng khuyết, tầm mắt dừng lại trên môi hơi hé mở kia của Tô Vận Hàm. Thật là dễ nhìn! Mặc dù không như hồ mị bình thường yêu nhiêu vũ mị, nhưng chỉ có mình nàng thanh triệt sạch sẽ, giống như hồ nước cong cong yên tĩnh mà thấy đáy, dù có lá cây rơi xuống cũng chỉ nổi lên chút lăn tăn nhỏ, kế tiếp lại an tĩnh như lúc đầu. Phù, Hồ Linh Tiêu thổi khí về phía Tô Vận Hàm ngủ say, đó cũng không phải hồ mị khí, cũng không phải khí làm mê man trí người, chỉ là khí thể cực kì bình thường, nhưng như một trận gió ập tới, thổi qua song hộ (cửa sổ) gian phòng cũng thổi tung giấy mở trên trác.

Lại còn chưa tỉnh! Hồ Linh Tiêu kề sát Tô Vận Hàm, bên miệng hiện lên một ý cười tinh nghịch. Cúi người xuống, Hồ Linh Tiêu để lộ đuôi hồ thong thả dài dài, sau đó dùng chóp đuôi phất qua lại nơi chóp mũi Tô Vận Hàm. Rốt cuộc, trong lúc mơ ngủ chân mày Tô Vận Hàm hơi nhíu lại, sau đó không ngoài ý muốn đã đánh cái hắt hơi. Nàng mơ mơ màng màng ngồi dậy trên giường, lắc lắc thắt lưng trở nên đau nhức ngáp liên tục. Tô Vận Hàm không thấy Hồ Linh Tiêu đang ẩn hình trước mặt mình, sau cổ thổi tới một cơn gió lạnh, lúc này nàng mới phát hiện song hộ chẳng biết đã bị gió thổi mở từ lúc nào, liền ngay cả những luyện bút nàng viết kia cũng đều bị thổi bay đầy đất.

Ai, ta đây trí nhớ thật kém, trước khi ngủ còn quên đóng song! Tô Vận Hàm vỗ nhẹ lên trán, mang hài trên đất, nhặt từng bức luyện bút rơi trên đất lên. Lúc cầm lên luyện bút cuối cùng, Hồ Linh Tiêu che miệng vụng trộm cười lên, thồi một hơi về phía giấy kia, khiến nó cách xa tay Tô Vận Hàm chút. Đợi nàng bước tới vài bước để nhặt, Hồ Linh Tiêu lại thổi một hơi tới, để giấy bướng bỉnh bay lên lại hạ xuống cách xa chỗ người kia một chút.

\”Ai! Ngươi đừng chạy nha!\” Trong lúc vô tình Tô Vận Hàm lại coi giấy kia là vật sống, cho rằng nói nó vài câu nó sẽ thành thật đứng tại chỗ cho nàng nhặt. Ha ha, thật là một ngốc tử. Hồ Linh Tiêu nhìn hết những điều này trong mắt, chỉ cảm thấy hiện tại Tô Vận Hàm thật là khả ái, nhìn biểu tình nàng lúc nói chuyện với giấy kia, hơi dẫu cái miệng nhỏ khiến người ta muốn đi tới ôm hôn một cái lên môi. Nụ cười này của Hồ Linh Tiêu khiến giấy kia không lại bay loạn lên trước nữa, mà Tô Vận Hàm thì nhân cơ hội này nhặt luyện bút cuối cùng lên, xếp gọn chúng xong lại đặt lại trên trác, cũng đóng chặt csong hộ lại, lúc này mới ngồi trước gương đồng chăm chú chải đầu.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.