Không có y sam trở ngại, Hồ Linh Tiêu chậm rãi nâng cao bắp đùi, hai tay vuốt ve da thịt hoạt nộn được ôn tuyền bào, dư quang trộm ngắm Tô Vận Hàm ngửa đầu gối lên thạch bản (phiến đá). Nàng nhắm mắt lại, hai tay vây trước ngực nghe tiếng nước lưu động hoà hoãn, còn có thanh âm chim hót thú kêu từ trong rừng truyền ra.
Đáng ghét, cư nhiên không có nhìn nàng.
Nụ cười mị treo trên mặt Hồ Linh Tiêu xụ xuống, đùi nâng cao cũng thành thực uốn lượn lên. Tựa như không có chết tâm (chưa từ bỏ), nàng lại bắt đầu không an phận dịch lại dịch tới bên người Tô Vận Hàm, bàn chân ẩn trong nước ma sắt mu bàn chân Tô Vận Hàm, trong miệng phát ra ngâm khẽ hừ hừ ân ân: \”Ngốc tử, nước ôn tuyền này thật giống như không quá nhiệt đó!\”
\”Ân.\” Tô Vận Hàm động động hai chân qua bên cạnh, cách xa Hồ Linh Tiêu làm như vô ý ma sát. Nàng hơi mở mắt một khe nhỏ, khoé môi lên một tia cười tà như có như không, tiếp tục nhắm mắt dưỡng thần. Trái lại nàng muốn xem xem, Hồ Linh Tiêu còn muốn câu dẫn nàng kiểu lặng yên không lên tiếng như vậy bao lâu.
Khá lắm ngốc tử, vào lúc này lại giả bộ dè dặt!
Hồ Linh Tiêu bị ngữ khí nửa để ý nửa không kia của nàng làm khó chịu tới. Lại nhìn gò má phi hồng của nàng rõ ràng là có chút e lệ, quả quyết đứng dậy khoá ngồi trên đùi nàng, nắm tay nàng phủ lên bộ ngực mình, mang theo nó lại nhu lại niết: \”Ngốc tử, ngốc tử, ngực người ta thật trướng quá nha! Làm sao giờ làm sao giờ, thật không thoải mái đó!\”
\”Hồ ly tinh, nàng thật là…\” Động tình khắp nơi. Tô Vận Hàm nuốt lời còn lại vào bụng, một tay từ sau lưng nàng chậm rãi trượt xuống mãi tới chỗ đuôi. Ngẩng đầu, bầu trời bị đỉnh đại thụ che chắn, nàng ngồi dậy mút lấy dưới xương quai xanh Hồ Linh Tiêu, tay kia như Hồ Linh Tiêu muốn nhiều lần nhu niết lấy nơi nhu nhuyễn của nàng.
Tựa hồ ôn độ nước ôn tuyền này cao hơn so với lúc vào.
Tô Vận Hàm đẩy Hồ Linh Tiêu đến một bên ôn tuyền, nín thở ẩn vào trong nước chôn cả đầu vào giữa hai chân nàng, hai tay tách bắp đùi nàng ra, đầu lưỡi liếm lấy không ngừng. Nước chảy ôn nhiệt hỗn hợp với đầu lưỡi mang đến xúc cảm nhu nhuyễn ăn mòn xác giác thần kinh của Hồ Linh Tiêu, nàng không kìm được ấn đầu Tô Vận Hàm, nhấc eo lên nghênh hợp với động tác của đầu lưỡi đối phương, tại địa phương gần kề tự nhiên nhất này phát ra cao ngâm dục vọng.
\”Hồ ly tinh, hồ ly tinh, hồ ly tinh!\” Tô Vận Hàm mới vừa đưa đầu lên chút ít, lập tức kéo Hồ Linh Tiêu ẩn vào đáy nước, ôm eo nàng cùng nàng cùng hôn một chỗ thật sâu. Nước tuyền an tĩnh rung động không ngừng, hai cỗ thân thể nơi đáy nước giao triền tương hợp, như đôi cá bơi lộn không ngừng trong ôn tuyền rộng lớn, mãi tới khi không chịu nổi cao ôn nơi đáy nước, các nàng mới từ trong nước ngoi lên, nhưng dính lấy nhau như anh nhi liên thể (~ trẻ sinh đôi dính người) không muốn tách ra.
\”Còn chưa đủ sao? Tối qua rõ ràng đã uy nàng no mà!\” Tô Vận Hàm thổi nhiệt khí bên tai Hồ Linh Tiêu, ngữ khí mang theo trêu chọc.
\”Ngươi biết rõ, chỉ cần cùng một chỗ với ngốc tử ngươi đây, người ta sẽ muốn ngươi uy người ta no bất kể ngày đêm.\” Hồ Linh Tiêu chôn mặt trong ổ vai nàng, nói lời này càng cảm giác chưa từng biết ngượng.