\”Đây là? Ngươi nói là, ngươi sắp đại hôn sao?\” Hứa Đức Trung không thể tin tiếp nhận phần hỉ thiệp này, chỉ thấy mặt trên viết ngay ngay ngắn ngắn danh tự Tô Vận Hàm cùng Hồ Linh Tiêu. Đột nhiện có lại cảm giác không giữ được mặt mũi, Hứa Đức Trung căng khoé miệng không biết nên cười hay nên khóc. Lúc ông hỏi không phải y nói chỉ có nghĩa phụ là người nhà duy nhất sao? Sao lúc này ngược lại muốn kết hôn rồi chứ? Lắc lắc đầu, Hứa Đức Trung chỉ vào danh tự Hồ Linh Tiêu ở trên, nói: \”Nữ tử này chính là nương tử chưa qua cửa của ngươi? Vậy ngươi, lúc ta hỏi ngươi sao ngươi không nói tới?\”
\”Bẩm lão sư, chỉ vì hai ta chưa thành thân, nên mới không nói rõ.\” Tô Vận Hàm nói lời có lỗi.
\”Nàng kia?\”
\”Bẩm lão sư, Linh Tiêu nàng… Nàng là thiên kim đại hộ phú gia. Trước khi tới kinh thành, ta cũng giống bằng hữu kia, ngay cả vấn đề ấm no cũng không có biện pháp giải quyết. Sau đó nhận thức Linh Tiêu, nàng với ta cũng coi như nhất kiến khuynh tâm (vừa gặp đã rung động), không ngại ầm ĩ cùng người nhà, mang theo ngân lượng theo ta tới kinh thành. Lúc mới tới ta cùng nàng trải qua thật là kiết cư (túng thiếu), cũng may nàng không chê, vẫn theo ta chịu đựng tới hiện tại.\” Tô Vận Hàm nhìn Hứa Đức Trung, chỉ cảm thấy to đầu lớn thành hai*, những câu nói này Hồ Linh Tiêu dạy cho nàng, muốn nàng nói cho Hứa Đức Trung nghe không sai một chữ.
[chắc kiểu thấy hai đại não lớn căng ra]
\”Thật, thật sao? Không ngờ đến hiện tại còn có thể có nữ tử như vậy, không ngại vì người tâm ái mà ầm ĩ với người nhà a.\” Hứa Đức Trung thở ngụm khí đâm chiêu, nếu nữ nhi ông cũng vì tên cùng thư sinh kia mà ầm ĩ với mình, sau đó rời nhà trốn đi thì làm sao đây? Ngẫm lại Tô Vận Hàm, y đã có thể từ một thư sinh đáng chán thành học sĩ Hàn Lâm viện như hiện tại, vậy thì tên cùng thư sinh kia? Chỉ tiếc là hai lần khoa khảo hắn đều không có đậu, hiện giờ ngay cả ấm no của bản thân còn là vấn đề, thì làm sao cấp hạnh phúc cho nữ nhi mình được? Hoặc giả như hắn chịu nhập chuế (ở rể) mà nói…
\”Lão sư, thế gian nữ tử như vậy lại há chỉ có một mình Linh Tiêu đây? Hỉ thiệp Vận Hàm đã đưa tới, thỉnh lão sư có thể tham dự vào ngày ấy, cũng tiện làm người chứng kiến cho chúng con.\” Tô Vận Hàm đứng dậy làm cái lễ, nên nói đều đã nói rồi, còn lại phải nhờ Hứa Đức Trung tự mình nghĩ ra.
\”Được được được, nếu ngươi đã gọi ta là lão sư, chính là học sinh của ta, thì sao ta lại không đi chứ!\” Hứa Đức Trung gật gật đầu, cất hỉ thiệp thật tốt ngay trước mặt y. Tuy rằng trong lòng tiếc nuối không thôi, những cũng khá là hân thưởng tính cách ngay thẳng của Tô Vận Hàm, chí ít y không dối lừa mình.
Trở về phủ, Tô Vận Hàm đang muốn tìm Lý Hạo nói qua với hắn chuyện đi Hứa phủ vừa nãy, kết quả tìm khắp cả Tô phủ đều không thấy thân ảnh hắn. Đang định dò hỏi hạ nhân, Hồ Linh Tiêu đột nhiên thần thần bí bí kéo nàng vào phòng, để nàng xem một hoạ diện gì đó đột nhiên xuất hiện. Trong hoạ diện, Lý Hạo đang mặc ngoại sam có phần hoa lệ hành tẩu trên đại nhai, hắn cầm trong tay một tờ giấy, tựa hồ đang tìm chữ gì đó trên giấy. Hoạ diện chuyển một cái, Tô Vận Hàm thấy Hứa Đức Trung từ Hứa phủ đi ra, một bên tản bộ đi về phía trước một bên suy ngẫm gì đó. Qua một lúc, tựa hồ ông bất tri bất giác đi tới địa phương nào đó không có nhiều người, phía sau vô cớ xuất hiện mấy cái ngạnh hán (~ người cơ bắp) che mặt dồn ông vào trong ngõ, tính hết đạp lại đánh ông.