Lần này, thật có trăm cái miệng cũng hết đường chối cãi, chắc như đinh đóng cột rồi!
Tô Vận Hàm trừng lớn hai mắt nhìn một mạt ân hồng kia, chẳng lẽ nàng thật đã muốn Hồ Linh Tiêu?! Chuyện này quả thực, chuyện này quả thực…. Tô Vận Hàm hạ đầu nhận mệnh, ngẫm lại lại cảm thấy không hợp lý cho lắm. Nàng là nữ tử nha, sao có \’công cụ gây án\’?! Tô Vận Hàm bối rối giương mắt đối diện với mị nhãn Hồ Linh Tiêu cười như không cười, nói: \”Linh Tiêu cô nương, ta muốn biết…. Ta, ta không phải nam tử, làm sao đem ngươi…\”
\”Không phải nam tử thì sao? Đêm qua lúc ngươi cùng ta triền miên cũng không nghi hoặc chuyện đó đâu! Nói ra, trái lại người ta thích ngươi lúc say tửu. Chí ít, khi đó ngươi nguyện nói thật với ta.\” Hồ Linh Tiêu bờ môi hé mở, ngậm lấy ngón giữa của Tô Vận Hàm, nói mập mờ: \”Ngươi xác thực không phải nam tử, dù ngươi nữ tử…. Ngón tay này, lẽ nào ngươi đã quên sao? Vết lạc hồng nơi sàng đan này, cũng là do ngón tay ngươi rơi đó!\” Hồ Linh Tiêu nói lý trực khí tràng, chỗ nào còn nói có nửa điểm dè dặt.
\”Thì ra, ta thật làm ra chuyện thiên lý bất dung như vậy.\” Tô Vận Hàm nói trong vô lực, tựa vào đầu giường thở dài không ngừng. Nàng thừa nhận có cảm giác động tâm với Hồ Linh Tiêu, nhưng vì thế, nàng mới không cho phép Hồ Linh Tiêu lại nói những lời như kiểu cùng một chỗ kia. Nàng là người, mà Hồ Linh Tiêu là yêu, càng yếu mệnh đó là các nàng đều là nữ tử, sao có thể làm ra hành vi bất kham bị người nhạo báng nhục mạ cỡ kia. Chỉ là, lão thiên gia tựa hồ đùa giỡn nàng, cho nàng nhận Cửu Môn Đề đốc làm nghĩa phụ, thậm chí uống say mèm, còn cùng Hồ Linh Tiêu làm ra việc nàng vẫn cho rằng làm trái ngược luân thường đạo lý.
\”Vận Hàm, ngươi thế mà không nguyện ý? Thế mà hối hận rồi? Ta liền biết, không thể tin người say tửu. Tối qua ngươi thề son sắt nói sẽ phụ trách với ta , còn nói ngươi yêu ta vô cùng sâu đậm. Không nghĩ tới sau khi tỉnh lại…. Ai, thôi đi! Ai bảo ta có tình cảm sâu nặng với ngươi, coi như mơ một giấc mộng đi, ta… ta không oán ngươi.\”
Hồ Linh Tiêu thất lạc buông hai tay, rời khỏi ôm ấp của Tô Vận Hàm xoay người đưa lưng về phía nàng ấy nằm xuống. Nàng diễn quá tốt, nhìn xem Tô Vận Hàm tâm sinh thương tiếc, thêm áy náy với \’việc tối qua\’, Tô Vận Hàm do dự phút chốc ôm sau lưng Hồ Linh Tiêu, nói: \”Là lỗi của ta, là ta nói lời không giữ lời không chịu ràng buộc. Nếu đã phát sinh chuyện như vậy, Linh Tiêu, ta sẽ phụ trách. Chỉ là, nàng hãy cho ta chút thời gian suy nghĩ thật kỹ, giữa chúng ta, rốt cuộc vẫn là cấm kỵ…. Ta thực không làm được, không làm được …\”
Ngốc tử này, cuối cùng vẫn nói đạo lý nữa! Trong lòng Hồ Linh Tiêu vui vẻ không thôi, trên mặt vẫn còn chứa bộ dáng ủy khuất. Nàng chậm rì rì xoay người, cả người đều nằm trong lòng ngực Tô Vận Hàm, buồn bã nói: \”Ta nhất định chờ ngươi, ai bảo ta không phải ngươi thì không được chứ! Vận Hàm, nghĩ cứ nghĩ, mà những cái ngươi đáp ứng ta không được thất hứa! Ngươi nói cái gì đều theo ta, mỗi đêm ôm ta đi vào giấc ngủ cũng không được thất hứa. Mà ta, chỉ cần ngươi không muốn đề cập tới, ta liền đáp ứng ngươi không đề cập tới những chuyện kia nữa. Như vậy…. được không?\” Dù sao có lần một rồi sẽ có hai , ta cũng không tin ngươi sẽ không chủ động, hừ!