[Bhtt – Edit – Hoàn] Mỗi Ngày Đều Muốn Bám Lấy Vợ – Chương 4. Nụ hôn chào buổi sáng – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt – Edit – Hoàn] Mỗi Ngày Đều Muốn Bám Lấy Vợ - Chương 4. Nụ hôn chào buổi sáng

Khi Phương Kỳ Ngọc tỉnh giấc thì trời vẫn chưa sáng hẳn. Trong phòng tối om, ngoài cửa sổ, cơn mưa phùn tí tách rơi khiến người ta không phân biệt được bản thân đang ở đâu. Tiếng thở nhỏ nhẹ của người nằm bên cạnh khơi gợi những ký ức trong cô. Cô quay người lại, lặng lẽ mà chuyên chú ngắm nhìn khuôn mặt đang say giấc của Diệp Tranh.

Dưới ánh trăng, hàng mi thướt tha của Diệp Tranh khẽ động đậy theo từng nhịp thở, chiếc mũi cũng xinh đẹp, tựa như một tác phẩm hoàn mỹ do Nữ Oa tạo ra. Tiếp tục nhìn xuống, đó là đôi môi mềm ấm, đỏ mọng của cô.

Những hình ảnh tối hôm qua bỗng chốc hiện lên, vừa ngọt ngào lại vừa xấu hổ, cơ thể của Phương Kỳ Ngọc trở nên nóng bỏng như ngọn lửa nhưng đồng thời lại mềm mại như có thể biến thành nước ngay lập tức. Cùng lúc đó, đôi môi của Diệp Tranh biến thành một dòng suối tươi mát có thể làm dịu cơn khát của cô.

Phương Kỳ Ngọc do dự hết lần này đến lần khác, cuối cùng không thể cưỡng lại sự cám dỗ, từ từ tiến lại gần người kia. Hương thơm của Diệp Tranh ngay lập tức chui vào xoang mũi, rồi xâm nhập khắp lục phủ ngũ tạng. Khoảng cách càng gần, hơi thở càng dồn dập, không khí xung quanh cũng trở nên ám muội, khô nóng.

Hai đôi môi mềm mại chạm vào nhau, một dòng điện lưu chui vào lòng ngực. Phương Kỳ Ngọc còn chưa kịp nhấm nháp nụ hôn thì trong bóng đêm, Diệp Tranh tựa như ủ mưu đã lâu mà mở bừng mắt. Cô xoay người, đè Phương Kỳ Ngọc xuống dưới cơ thể mình, lợi dụng tư thế này để bắt đầu một nụ hôn sâu.

Tiếng nước bọt dây dưa càng trở nên rõ ràng hơn trong không gian yên tĩnh. Ban đầu Phương Kỳ Ngọc còn làm bộ làm tịch mà đẩy nhẹ bả vai Diệp Tranh, nhưng rồi dần dần động tình, chủ động ôm eo Diệp Tranh để hôn sâu.

Nụ hôn buổi sáng vừa dịu dàng vừa kéo dài, tựa như một chiếc bánh kem mềm mại, một ly sữa sánh mịn. Không quá kích thích, nhưng đủ để làm người ta cảm thấy thỏa mãn.

Nụ hôn kết thúc, Phương Kỳ Ngọc nằm trong lồng ngực phập phồng của Diệp Tranh để nghỉ ngơi, mơ màng hồi tưởng lại những gì vừa xảy ra.

\”Vợ, lúc em hôn chị là chị vừa mới tỉnh đúng không?\”. Trong lòng Phương Kỳ Ngọc có hơi nghi ngờ, nhưng Diệp Tranh lại diễn quá đạt, làm cô không dám chắc liệu Diệp Tranh có giả vờ ngủ không.

\”Ừ, em nói sao thì là vậy đi\”.

\”Hả?\”.

———————-

\”Ngọc Ngọc, hôm qua nữ thần của cậu tìm cậu để làm gì vậy?\”. Hôm sau, khi đến trường, bạn cùng bàn tò mò hỏi Phương Kỳ Ngọc.

\”À, không có gì\”. Phương Kỳ Ngọc không muốn giải thích về mối quan hệ của hai người nên trả lời có hơi mơ hồ.

\”Chậc, cậu không cần nản lòng, nữ thần mà, không phải ai cũng có thể theo đuổi. Tôi nghe nói trước đây có một đàn anh khóa trên rất ưu tú cũng thích chị ấy, dùng hết mọi cách, liều mạng theo đuổi chị ấy. Tới khi mọi người cho rằng bọn họ sẽ thành một cặp kim đồng ngọc nữ, chị ấy lại lấy lý do bản thân có người mình thích rồi để từ chối. Không ai biết chị ấy đang nói thật hay chỉ nói dối cho qua chuyện\”.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.