Khi được hỏi có thích ai không, tôi đang dựa vào cửa sổ để viết bài tập tiếng Anh.
Bài không khó, nhưng tôi lại cảm thấy lo lắng bồn chồn. Ngoài cửa sổ, mọi người trên sân thể dục đang chuẩn bị cho lễ tốt nghiệp tối nay, tiếng hát vui tươi, tiếng reo hò náo nức của đám đông không ngừng truyền vào lớp học yên tĩnh. Nhưng mà, tôi lại không mong chờ vào buổi lễ tốt nghiệp ngày hôm nay như các bạn cùng lớp. Bởi vì sau hôm nay, người kia sẽ tốt nghiệp, có lẽ tôi sẽ không bao giờ gặp lại chị ấy nữa.
\”Này, cậu có thích ai trong trường mình không?\”. Lúc này, bạn cùng bạn rất đúng lúc mà đưa ra câu hỏi này.
Trong đầu không tự giác mà hiện lên một khuôn mặt đã khắc sâu trong tâm trí hàng ngàn lần. Mỗi đêm, tôi đều nghĩ về chị ấy, nhớ tới hình ảnh chị ấy tỏa sáng trên sân khấu, nhớ tới nét mặt cao quý kiêu hãnh, nhớ tới đôi mắt lạnh lùng như sao băng của chị ấy.
Nhưng mà, nếu để chị ấy biết, chị ấy chắc hẳn sẽ cảm thấy ghê tởm.
\”Có một người mà tôi rất thích, rất thích, người đó đã chiếm lấy toàn bộ tuổi thanh xuân của tôi. Mỗi ngày tôi đều mong chờ được tình cờ gặp gỡ người đó, mong muốn nhìn thấy hình ảnh người đó tỏa sáng, nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó\”.
May mắn là chị ấy sẽ không bao giờ biết được, bởi vì tôi chỉ là một người nhỏ bé trong vô số những người hâm mộ chị ấy mà thôi.
Buổi lễ tốt nghiệp được tổ chức long trọng vào buổi tối đã xảy ra một sự cố nhỏ: Diệp Tranh hoàn thành bài phát biểu tốt nghiệp với tư cách là học sinh xuất sắc, khi chị ấy đang nhấc chiếc váy đen bước xuống bậc thang, tôi đã dùng giọng nói lớn nhất trong cuộc đời để công khai tình cảm thầm kín của mình suốt ba năm qua.
\”Diệp Tranh, em thích chị…\”.
Mọi người xung quanh đều nhìn tôi với ánh mắt kinh ngạc, sau một khoảng lặng ngắn ngủi là một đợt cảm thán dài. Mọi người chỉ xem lời tỏ tình chân thành và nồng nhiệt này là đàn em khóa dưới thể hiện sự ngưỡng mộ dành cho đàn chị ưu tú khóa trên, chứ không hay biết rằng, đây là tình cảm chân thành mà tôi đã dồn hết can đảm để bày tỏ.
——————————-
Đã trôi qua một tuần kể từ đêm hôm ấy, Phương Kỳ Ngọc vẫn đi học như mọi ngày, cuộc sống của cô vẫn trôi qua yên bình như thường lệ.
Tiết tự học buổi tối, vì mải mê giải bài toán cuối cùng nên tôi ra về trễ một chút. Khi đi ra khỏi khu tự học, xung quanh thật yên tĩnh. Thời gian đã khuya, trời bắt đầu đổ cơn mưa phùn, không khí vừa ẩm ướt vừa nóng bức quấn quanh cơ thể. Phương Kỳ Ngọc ngước nhìn những bông hoa thạch lựu gần đó, chúng đã dính đầy nước mưa, những chùm hoa rực rỡ như ngọn lửa, giống như tình yêu mà mọi người thường ca ngợi.
Không biết qua bao lâu, cô quay đầu lại và bất ngờ phát hiện ra, cách đó không xa có một người đang cầm ô nhìn cô trong màn mưa. Ánh mắt hai người chạm nhau, thời gian như đang ngừng lại tại khoảnh khắc này, ngay cả những âm thanh tí tách của hạt mưa rơi xuống cũng tựa như ngưng lại giữa không trung.