BẠN ĐANG ĐỌC
Tác phẩm: Mơ Ước Đã Lâu (肖想已久)
Tác giả: Thảo Tửu Đích Khiếu Hoa Tử (讨酒的叫花子)
Thể loại: Oan gia, gương vỡ lại lành, thanh mai thanh mai
Nhân vật chính: Kiều Tây, Phó Bắc (Thợ xăm hình x Giáo sư đại học)
Số chương: 79c 6PN
Văn án
Người trong đại viện…
#bhtt
#guongvolailanh
#mouocdalau
#thaotuudichkhieuhoatu
Chương 9: Trí mạng
\”Cũng chỉ nói một chút thôi mà, dù sao người ta cũng là thiên chi kiêu tử con của trời mà, sao có thể có quan hệ gì tới chúng ta chứ.\”
Hiện nay được trực tiếp mời về giảng dạy cũng không phải chuyện đáng ngạc nhiên gì, nhưng mới hai bảy tuổi đã làm giáo sư tuyệt đối là chuyện hiếm, nhìn khắp cả nước người trẻ tuổi có thể an vị được ở vị trí này, không ai mà không phải là tinh anh cả, trên phương diện học thuật từng có cống hiến quan trọng, tất cả đều là đối tượng trọng điểm được quốc gia bồi dưỡng, khởi điểm của họ dù cho người thường có nỗ lực cả đời cũng không đạt được.
Phó Bắc nhận chức chưa đến hai ngày, còn chưa chính thức đứng lớp, mấy diễn đàn trên các trường gần Giang Đại cũng đã nổ tung, những tư liệu có thế tra được cơ bản đều đã bị bóc ra hết, cũng vì vậy mà Giang Đại cũng nổi tiếng trên mạng một phen, xem như là một cách quảng bá tuyên truyền cho việc tuyển sinh năm nay. Phó Bắc xuất thân từ chuyên ngành Toán học, lúc này về trường cũ dạy học cũng là chuyên ngành này, trước mắt phía trường học còn chưa có sắp xếp cụ thể, nhưng các sinh viên phía dưới đã sớm không kiềm nén được, một đám hưng phấn đến muốn điên, lúc nào cũng có thể sẵn sàng đến trường, muốn thấy được hình dáng người thật.
Đường Nghệ cũng không rõ khúc mắc giữa Kiều Tây và Phó Bắc, những năm đó cũng không nghe Kiều Tây đề cập qua, cô rất hiếu kỳ với Phó Bắc, cho nên lải nhải nhiều hơn một chút.
\”Hâm mộ vậy sao, vậy thì cố gắng hơn đi, tranh thủ sau này trở thành gỉảng viên.\” Kiều Tây ngắt lời cô
Trợ giảng cũng là một chức danh, sau lại hướng lên trên chính là phó giáo sư, giáo sư, giáo sư có thể làm người đào tạo tiến sĩ, nhưng người đào tạo không phải chức danh, cấp bậc cao hơn chính là viện sĩ, đây chính là danh hiệu vinh dự cao nhất của đời người trong giới học thuật. Trợ giảng là chức danh thấp nhất, là kiểu không được quyền đứng lớp, chỉ có thể làm mấy việc trợ giúp liên quan đến việc dạy học, còn rất xa mới có thể làm giảng viên.
Đường Nghệ cười cười, uống một ngụm nước, \”Có thể được giữ lại hay không mới là vấn đề, mặc dù có thể được giữ lại, muốn thăng lên một bậc cũng khó như lên trời, nói không chừng sau này lại chuyển về làm hành chính.\”
Nói thẳng ra là, chính là bằng cấp và trình độ còn chưa đủ, ngành giáo dục cũng không dễ lăn lộn.
Kiều Tây biết điều đó, gắp một miếng sushi cho cô ấy, tạm thời chuyển đề tài không nói đến vấn đề này nữa.
Cơm nước xong, đến khu mua sắm gần đó đi dạo, thấy cái gì hợp ý thì mua, Kiều Tây tặng cho Đường Nghệ một bộ tây trang, đáp lễ cho bữa cơm vừa rồi. Thực ra tới thời điểm này thì cô và Đường Nghệ không cần khách sáo với nhau như vậy, chỉ là nghĩ đến việc Đường Nghệ còn chưa chính thức được đi làm, trong túi cũng không có bao nhiêu, sau khi làm hạng mục thì cũng không có tiền mua quần áo mới, nên nhân cơ hội này tặng cô ấy một bộ.
Đường Nghệ vui vẻ thoải mái nhận lấy.
Hai người đều xinh đẹp, đi trong khu mua sắm rất gây chú ý, đưa tới không ít lời muốn làm quen.