BẠN ĐANG ĐỌC
Tác phẩm: Mơ Ước Đã Lâu (肖想已久)
Tác giả: Thảo Tửu Đích Khiếu Hoa Tử (讨酒的叫花子)
Thể loại: Oan gia, gương vỡ lại lành, thanh mai thanh mai
Nhân vật chính: Kiều Tây, Phó Bắc (Thợ xăm hình x Giáo sư đại học)
Số chương: 79c 6PN
Văn án
Người trong đại viện…
#bhtt
#guongvolailanh
#mouocdalau
#thaotuudichkhieuhoatu
Chương 46: Nhu tình
Không giống với lúc trước, lần này trong phòng tắm chỉ mở một ngọn đèn nhỏ, ánh sáng màu cam tràn ngập toàn bộ phòng tắm, ấm áp thoải mái, ánh đèn không đủ sáng, sau khi hơi nước ấm tản ra, càng làm ánh đèn thêm mờ ảo câu dẫn lòng người hơn, chiếu lên da thịt non mềm, nhuộm cả thân thể một lớp mật ngọt hấp dẫn mê người.
Nước ấm từ vòi sen chảy lên đôi vai bóng loáng mượt mà, phút chốc làm ướt hơn cả nửa phần lưng, nước từ đầu vai chảy xuống, chảy qua sóng lưng, lại đến bờ mông vểnh cao, đôi chân dài thẳng tắp, mắt cá chân tinh xảo… Khi hơi lạnh và hơi ẩm tràn đến, quanh thân được bao bọc một tầng ấm nóng, thập phần thoải mái.
Đứng dưới dòng nước, Kiều Tây được nước ấm cọ rửa, chiếc cổ thiên nga ngưỡng lên, cằm trơn bóng cũng hơi nâng lên, môi đỏ mọng nhẹ nhàng đóng mở.
(Cổ thiên nga: Cổ thiên nga dùng để chỉ việc có một chiếc cổ thon và mảnh mai như một con thiên nga. Theo tỷ lệ vàng, chiều dài cổ phải đạt lần chiều dài đầu mới được coi là cổ thiên nga. Có 4 tiêu chuẩn về cổ thiên nga: gầy, dài, thẳng và trắng. Nếu chiều dài của cổ dưới 6cm là thuộc loại cổ ngắn.) (theo baike, zhihu)
Hơi nước trắng mờ lượn lờ bao phủ, che ngay trước mắt, chồng chất ở bên trên, nước ấm theo đầu vai chảy về phía ngực, chậm rãi lọt vào bên trong khe rãnh, phút chốc dòng nước rẽ hướng, rơi xuống nơi đường cong lồi lõm, một ít văng vào vách gạch men trên tường.
Ngọn đèn ám trầm cũng nhuộm luôn cả nước thành màu da cam, mọi vật đều bị nhuộm đến mơ hồ, đặc biệt là hình xăm hoa dâm bụt sau thắt lưng, dưới dòng nước trông càng thêm rực rỡ diễm lệ, gần như căng mọng, đỏ au đẹp không tả xiết, hấp dẫn khiến người muốn hái.
Kiều Tây cũng như đóa hoa này, dưới dòng nước cũng dần nở rộ, hơi ấm lan tỏa khắp nơi, bao phủ xung quanh, thiêu cháy ý chí và sự tự chủ, từng chút từng chút mà nhấn chìm.
Tắm xong, vặn nước lại.
Ngọn đèn ấm và hơi nước nóng, giày vò ý chí của một người, trên gương đều là những giọt nước. Kiều Tây chống tay trên bồn rửa mặt lạnh như băng, vừa giương mắt nhìn, một hình dáng mờ ảo hiện lên trong màn kính mờ, mặt kính bóng loáng, vết nước đọng đột nhiên chảy xuống, tạo nên một vết hằn ẩm ướt.
Cô khựng lại, bụng không tự chủ mà xiết lại, hơi ngả người ra sau.
Trong lúc vô tình nâng tay, quệt một vết hơi nước đọng trên kính, mặt kính sạch sẽ lập tức chiếu rõ quang cảnh trước kính.
Cụp mắt, thấy hình dáng trong kính. Kiều Tây nhịn không được mà đỏ tai, nhưng cũng không có hành động gì.
Sàn phòng tắm còn đang ẩm ướt, chân trần dẫm lên, lạnh lẽo, tay chống trên mặt bệ cũng lạnh lẽo, nhưng có một chỗ không hề lạnh, một cỗ hơi nóng đang lưu động trong thân thể, càng ngày càng nóng, không cách nào tìm được lối thoát.
Cây cối dưới tiểu khu đón lấy cơn gió đêm, bị thổi vang lên tiếng xào xạc nho nhỏ, chiếc lá non mềm quấn lấy thân cành, kẹp lấy không tha.