[Bhtt-Edit] [Hoàn] Lời Tỏ Tình Mùa Hè Của Em – Mộc Phong Khinh Niên – Ngoại Truyện 9: Công bố – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt-Edit] [Hoàn] Lời Tỏ Tình Mùa Hè Của Em – Mộc Phong Khinh Niên - Ngoại Truyện 9: Công bố

Sau khi nghỉ hai ngày liên tục, Nhan Vị nghênh đón hai ngày nghỉ cuối tuần.

Cô tìm một công ty chuyển nhà để gửi hành lý của mình đến căn nhà mới thuê, đồng thời giải quyết những công việc còn dang dở hôm qua. Các nàng đã mua rất nhiều thứ, hầu hết là quần áo của Giang Ấu Di và nhu yếu phẩm hàng ngày.

Sau khi làm xong mọi việc, cũng gần đến giờ ăn tối. Nhan Vị chợt nhớ ra một chuyện rất quan trọng: \”Dì Tiết không về với cậu sao?\”

Mặc dù hôm qua cô vừa biết Tiết Ngọc đọc email của mình cho Giang Ấu Di nghe, nhưng Tiết Ngọc là mẹ Giang Ấu Di, vì vậy Nhan Vị lo lắng khi đã hai ngày bà vẫn chưa về đến nhà.

\”Mẹ bận yêu đương rồi, bây giờ không rảnh lo cho mình đâu.\” Giang Ấu Di cười nói.

\”Hả?\” Nhan Vị sửng sốt, \”Dì Tiết đang yêu? Người yêu dì làm nghề gì?\”

Giang Ấu Di nắm lấy tay Nhan Vị, nhét vào túi áo, giải thích: \”Người đó là giảng viên khoa Văn của mình. Thầy ấy là người hiền lành, hài hước. Thầy đã ly hôn được mười năm và đang hiện đang độc thân, đồng thời cũng có cậu con trai trạc tuổi mình\”.

\”Thầy cũng tài hoa lắm nhưng hồi trẻ gặp hỏa hoạn, vì vậy trên trán có vết sẹo lớn nên trông rất dữ. Cũng bởi vụ đó mà thầy ấy vô sản, sau đó vợ cũ quyết định ly hôn thầy.\”

\”Mình đoán là do mẹ thường xin nghỉ giúp mình nên dần dần hai người cũng thích nhau.\” Giang Ấu Di cười nói, \”Đã vậy còn giấu mình. Cả hai đâu biết mình khó thế nào mới tạo được nhiều cơ hội cho hai người gặp mặt một cách tự nhiên, để tránh cả hai ngại ngùng.\”

Giọng điệu phàn nàn kiêu căng của Giang Ấu Di thực sự rất đáng yêu, Nhan Vị không thể ngừng cười.

Cô cảm thấy vui cho dì Tiết khi cuộc đời của dì đã bước sang chương mới.

Mấy năm qua, mẹ đã quá vất vả khi chăm sóc mình. Vậy nên, uớc mơ của Giang Ấu Di là mẹ có thể tìm được người thương mình và sống một cuộc sống vô lo, hạnh phúc.

Nhan Vị nhìn đồng hồ, thấy mới hơn năm giờ, cô bất ngờ đề nghị: \”Hay hôm nay bọn mình qua nhà chị hai ăn chùa đi.\”

Giang Ấu Di cười đáp: \”OK.\”

Năm mới sắp đến, nhà của hai chị đã giăng đèn, câu đối mới được dán trước cửa. Lúc Nhan Sơ mở cửa, chị sững sờ khi nhìn thấy Giang Ấu Di. Ban nãy, Nhan Vị gọi đến chỉ báo hôm nay qua ăn ké mà không hề nhắc có mang bạn theo.

\”Chị Nhan, chúc mừng năm mới!\” Giang Ấu Di giơ túi lớn, túi nhỏ chứa quà năm mới lên, ngoang ngoãn nói.

\”Tiểu Giang!\” Nhan Sơ vui mừng khôn xiết, \”Nay nhà mình có khách quý đến! Vào nhà đi! Hôm nay cuối tuần, chị Tô cũng bọn em hiếm khi xuống bếp. Nay hai đứa có lộc ăn rồi!\”

Tô Từ đeo tạp dề in hình gấu biết được Giang Ấu Di tới liền cầm muôi chạy ra ngoài nói: \”Dép ở trong tủ, Vị Vị, em đi đưa cho tiểu Giang.\”

\”Dạ.\” Nhan Vị đồng ý, cô đến tủ giày lấy ra hai đôi dép bông có kích cỡ bằng nhau, kiểu dáng giống nhau chỉ khác màu.

Một đôi vẫn còn nguyên mác.

Bởi vì hai người đến, Tô Từ nấu thêm hai món, cũng may Tết đến, trong nhà chuẩn bị nhiều đồ nên không sợ thiếu.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.